Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm
Chương 233: Rau xanh trong mì.
Bác sĩ Trương đang sờ vào chiếc ví của mình, mặt mũi ủ rũ như muốn khóc.
Chỉ với số tiền tiết kiệm vỏn vẹn mười bảy nghìn tệ, ngay cả trà để biếu cũng không đủ thành đôi, vậy thì làm sao dám nhắc tới chuyện tới nhà Tĩnh Tĩnh đây?
Nhưng mà…
Nhưng ngoài cách này ra, cũng chẳng còn cách nào khác!
Một cân trà, hai chai mật ong, còn lại năm nghìn tệ, đến tháng sau không chắc đã đủ tiền sinh hoạt và trả nợ mua nhà.
Tống Đàm cầm lấy một bó cải nhỏ, lá ngoài đã bị dập nát đôi chút, cười nói, giọng chẳng chút áy náy:
“Bác sĩ Trương, bó cải nhỏ này, có cần không?”
Bác sĩ Trương nhìn cô một lúc, cuối cùng xác nhận:
“Miễn phí chứ?”
Thấy Tống Đàm gật đầu, anh cũng mạnh miệng đồng ý:
“Lấy!”
Anh quay người, cầm bó cải đi vào con hẻm bên cạnh, bước thêm mấy bước, rồi đưa nó cho ông chủ quán mì gần đó.
“Ông chủ, một bát mì, thêm chút rau.”
Ông chủ...
Hai người nhìn nhau, trầm mặc một lúc lâu.
Cuối cùng, ông chủ mới khó xử nhận lấy bó cải nhỏ, nói với giọng phức tạp:
“Người trẻ các cậu biết tiết kiệm thật.”
“Tôi bán bún ở đây mấy chục năm rồi. Hồi trước, mọi người đều sống chẳng dư dả gì, muốn thêm cái trứng gà còn phải tự mang từ nhà đi.”
“Không ngờ bây giờ cuộc sống khá hơn rồi, vậy mà vẫn còn người tự mang rau xanh đến — Nhưng mà này, rau của cậu chưa nhặt cũng chưa rửa, nếu muốn tôi chế biến thì ít nhất phải trả thêm hai tệ tiền công.”
“Nói trước nhé, tôi không phải kẻ c.h.ặ.t c.h.é.m đâu. Cậu mang trứng gà đến thì tôi không lấy tiền.”
Hai tệ sao?!
Hai tệ gần đủ mua một bó cải rồi còn gì!
Bác sĩ Trương cảm nhận sâu sắc nỗi đau của sự nghèo khổ, nhưng bó rau kia giờ chẳng biết cho ai, đành nghiến răng đồng ý:
“Hai tệ thì hai tệ!”
Hừ.
Anh thầm nghĩ, bó cải này của tôi đáng giá tận hai mươi tệ đấy nhé!
Ông chủ nhanh tay lẹ mắt, lập tức tháo sợi dây rơm buộc bên ngoài bó cải, rồi không chút tiếc rẻ nào mà bẻ gãy những lá cải ngoài bị dập nát.
Sau đó, ông túm lấy phần rễ cải, vặn mạnh một cái, âm thanh “rắc rắc” vang lên liên tục, bó cải nhỏ đã bị cắt hết phần đầu.
Động tác này khiến bác sĩ Trương giật giật mí mắt, nhưng anh vẫn cố nén không nói gì.
Tiếp theo, ông chủ nhúng bó cải vào chậu nước sạch bên cạnh, nhẹ nhàng rửa qua. Bó cải vốn đã sạch, giờ lại càng tươi rói.
Rau này ngon thật.
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu ông chủ, nhưng sau đó ông lập tức cho cải vào nồi.
Nước nóng từ từ làm mềm những lá cải xanh tươi, hương thơm thanh mát và vị giòn ngọt đặc trưng của rau xanh dần lan tỏa, khiến bát bún vị mặn mà lại càng thêm hấp dẫn...
Bác sĩ Trương xoa xoa bụng, cuối cùng cảm thấy có chút an ủi.
Lúc này, trước quầy hàng đã có thêm vài người đứng vây quanh. Mọi người nhìn chằm chằm vào nồi mì, rồi đồng thanh:
“Ông chủ, cho tôi thêm nhiều rau xanh như vậy nhé.”
“Tôi cũng muốn! Ngửi thôi đã thấy ngon lắm rồi.”
“Thêm cho tôi nữa, thêm cho tôi nữa!”
Lần này, đến lượt ông chủ ngây người.
“Chuyện đó...…”
Ông vội vàng múc rau cải và mì bỏ vào tô, đưa cho Trương Nguyên đang đứng chờ bên cạnh, sau đó giải thích:
“Đây không phải cải nhà tôi đâu, là người ta tự mang đến đấy. Cải nhà tôi đây này...”
Vì sợ khách hiểu lầm mà mất uy tín, ông tự phá hỏng hình ảnh trước luôn.
Ông nhanh tay vốc một ít rau cải đã chuẩn bị sẵn từ trước, trụng vài lượt rồi vớt ra.
Rau vẫn là màu xanh ngọc bích tươi tắn, cuống trắng ngần vẫn là cuống trắng, nhưng cái hương thơm thanh mát đặc trưng, vị giòn ngọt nước của rau cải thì chẳng còn một chút nào cả.
Ông chủ bất đắc dĩ hỏi:
“Giờ... còn muốn nữa không?”
Mọi người...
So sánh rõ ràng như vậy khiến ai nấy đều mất hết khẩu vị. Thế nhưng khi họ chuẩn bị từ chối, Trương Nguyên ở bên này lại dùng đũa đảo tô mì nóng hổi, lá rau cải bên trong cũng theo đó lật lên.
Còn nói gì nữa? Cứ như có d.a.o dí vào cổ bắt ăn mì vậy!
Mọi người tức tối đáp:
“Muốn!”
Bàn nhỏ đơn sơ bày bốn người ngồi, ba người nhìn tô mì trước mặt với vẻ mặt đau khổ, chỉ có Trương Nguyên là ăn sột soạt, vừa ăn vừa cảm thấy số tiền mình mới bỏ ra không còn tiếc nữa.
Cho đến khi, đột nhiên xuất hiện trước mặt anh ta một cái muỗng lớn, bên trong là một quả trứng lòng đào.
Anh ta giật mình ngẩng đầu, liền thấy gương mặt ông chủ tiệm cười toe như hoa cúc nở rộ:
“Huynh đệ, tôi chỉ muốn hỏi chút thôi, cải nhà cậu mua ở đâu vậy?”
Chỉ là một quả trứng lòng đào, nhưng Trương Nguyên lại thấy mãn nguyện. Anh ta chỉ tay về phía đầu ngõ:
“Đi thẳng rẽ trái có một chiếc xe bán tải trống, đó chính là nơi bán rau.”
“Được rồi!”
Ông chủ vội vàng đưa muỗng lại cho vợ, sau đó nhanh chân chạy ra ngoài ngõ.
Theo sau ông còn có mấy thực khách cẩn thận bê tô mì nóng. Rau cải ngon như vậy, mua thêm vài cân mang về hẳn là không sai đâu.
Tại chợ rau.
Trương Yến Bình vừa đẩy xe chở hàng đi chưa về, Tống Đàm và Kiều Kiều đã thu xếp xong mấy sọt trống ven đường, cả ghế ngồi cũng dọn hết vào.
Nhìn hàng hóa phía sau xe, nào là mật ong, nào là trà…
Than thở một chút: Bán rau bận quá, thành ra chẳng còn thời gian quảng bá mật ong hoa đào mới cả.
Đang cân nhắc thì thấy trước mặt xuất hiện một nhóm người. Một người hỏi:
“Xin chào, cho hỏi có phải rau cải bán ở đây không?”
Tống Đàm chẳng thèm ngẩng đầu:
“Đến muộn rồi, hết rồi.”
Mới hơn tám giờ sáng thôi mà, sao rau cải đã hết? Vậy là mang đi bán ít quá chăng?
Ông chủ tiệm mì định lên tiếng thì thấy Trương Yến Bình từ xa về, ôm theo một chồng sọt trống.
“Đàm Đàm, mấy bệnh nhân hỏi lần tới khi nào chúng ta quay lại. Rau hôm nay vẫn mang ít quá, lần tới có thể mang hai tấn luôn được không?”
Tống Đàm không khỏi bực bội:
“Anh Yến Bình, xe bán tải của em chở tối đa được bao nhiêu đâu?”
Tải trọng tối đa cũng chỉ tầm một tấn rưỡi, mà thêm trọng lượng ba người bọn họ, đạt được một tấn rau đã là cực hạn rồi.
Trương Yến Bình cũng cảm thấy tiếc nuối. Giữ được cả một núi báu vật mà không thể gom tiền, thật bức bối quá!
Nhưng được cái họ đã nhìn ra thị trường rộng lớn của thành phố Ninh. Một tấn rau cải bán sạch trong buổi sáng đồng nghĩa với thu hai vạn tệ!
Anh ta lập tức vui vẻ trở lại:
“Đàm Đàm, không được thì mua thêm một chiếc bán tải, anh lái một chiếc, đảm bảo bán thêm được một tấn rau!”
Nghe xem, nghe xem!
Đây là ngôn ngữ loài người sao?
Đây là chợ rau của dân cư, không phải nơi buôn rau sỉ. Cải thảo nhỏ ngon đến đâu mà mới tám giờ đã bán sạch?
Tiệm mì ông chủ bên cạnh vừa kinh ngạc, vừa thấy cũng hợp lý. Bởi rau cải ngon thật, nhưng ông lại không kịp mua. Cảm giác không cam lòng:
“Cô gái, các cô ngày nào cũng đến đây bán rau sao?”
Kiều Kiều lắc đầu quầy quậy, lớn tiếng đáp:
“Không phải, không phải ạ! Chúng tôi đến đây chơi công viên giải trí, tiện thể bán rau thôi.”
Mấy người bán rau khổ sở bên cạnh, đang chật vật đẩy mãi chẳng xong mấy bó rau cải ba đồng rưỡi một cân, cùng thở phào nhẹ nhõm.
Không phải ngày nào cũng đến thì tốt rồi. Nếu không, chắc họ phải tự mình lật sạp mất thôi.
Danh sách chương
- Chương 46: Người nhà.
- Chương 47: Cô hai Tống Hồng Mai
- Chương 48: Mua Vịt.
- Chương 49: Cái Túi Biết Động Đậy.
- Chương 50: Tương lai của Thư ký Vương
- Chương 51: Căn Tin Tỉnh Ủy.
- Chương 52: Có Thể Mua Nhiều Hơn Một Chút Không?
- Chương 53: Tư Bản Vô Tâm.
- Chương 54: Một Món Rau.
- Chương 55: Chất Lượng Trà.
- Chương 56: Niềm Vui Của Anh Chàng Giao Hàng.
- Chương 57: Bà Bác Mua Rau.
- Chương 58: Thật có người mua sao?
- Chương 59: Nghĩ Đến Việc Thuê Sạp Hàng.
- Chương 60: Người đàn ông thật sự, Trương Yến Bình.
- Chương 61: Vui vẻ có thêm một người làm dài hạn.
- Chương 62: Mọi chuyện đã lộ ra.
- Chương 63: Người quản lý ruộng lúa già dặn.
- Chương 64: Công dụng của quả Kim Anh Tử.
- Chương 65: Người năng lực vô biên.
- Chương 66: Người Đàn Ông Cứng Đầu Trương Yến Bình.
- Chương 67: Đổi món ở vườn giống.
- Chương 68: Có muốn nuôi c.h.ó không?
- Chương 69: Ý tưởng nho nhỏ của thư ký Vương.
- Chương 70: Tiêu Xanh.
- Chương 71: Được cho thêm và trại chó.
- Chương 72: Chọn giống c.h.ó nào đây?
- Chương 73: Chọn Chó.
- Chương 74: Người đàn ông, xe địa hình và những chú chó.
- Chương 75: Dao Động.
- Chương 76: Khả năng ăn thật sự.
- Chương 77: Thẻ c.h.ó và Tên gọi.
- Chương 78: Làm Thủ Tục.
- Chương 79: Thể diện và tiền bạc của chú một lượng.
- Chương 80: Một ngàn tệ là vừa đủ.
- Chương 81: Ba ngàn cũng tạm được.
- Chương 82: Gấu lớn vừa ăn vừa mang đi.
- Chương 83: Cô gái trẻ.
- Chương 84: Bí thư thôn, sửa đường và trợ cấp.
- Chương 85: Những Ông Già Lén Lút.
- Chương 86: Lão Tôn Mang Đến Khách Hàng Mới.
- Chương 87: Vị Đại Gia - Thư Ký Vương.
- Chương 88: Thuê là hợp lý!
- Chương 89: Thuốc lá và mật ong.
- Chương 90: Mật ong và sự trưởng thành.
- Chương 91: Bí thư thôn đến thăm.
- Chương 92: Thuê Núi Hoang.
- Chương 93: Quyết Định Thuê Núi.
- Chương 94: Lợi ích của máy xúc.
- Chương 95: Những ngày bận rộn của ông Tống.
- Chương 96: Mua cá giống.
- Chương 97: Trồng gì ở sau núi.
- Chương 98: Đào Mỏ Quạ.
- Chương 99: Lòng hiếu thảo vĩ đại. (1)
- Chương 100: Lòng hiếu thảo vĩ đại. (2)
- Chương 101: Giá cây giống.
- Chương 102: Lục Xuyên xuất viện.
- Chương 103: Trầu Bà Đen Lá Bạc.
- Chương 104: Lật đất.
- Chương 105: Livestream bắt đầu.
- Chương 106: Nụ cười của Kiều Kiều.
- Chương 107: Tôi Biết Làm Phân Hữu Cơ.
- Chương 108: Phá hoại tiền tệ là phạm pháp.
- Chương 109: Làm từ thiện, tích đức.
- Chương 110: Nhà Bác Cả Sắp Tới.
- Chương 111: Trâu nhai mẫu đơn.
- Chương 112: Vi sinh lên men phân hữu cơ
- Chương 113: Bác dâu cả gặp chuyện không thuận lợi.
- Chương 114: Hoa của cây sồi sau núi.
- Chương 115: Món ăn chủ đạo.
- Chương 116: Ngỗng và chó, chia thiên hạ.
- Chương 117: Tự lực cánh sinh còn hơn trông chờ vào người khác.
- Chương 118: Trà, Hoa Sồi và Măng Mùa Xuân.
- Chương 119: Hoa cải dầu và rừng trúc.
- Chương 120: Truyền thuyết về ông chú Bảy.
- Chương 121: Nhắm đến căn nhà của ta phải không?
- Chương 122: Kế hoạch tầng tầng lớp lớp của cô hai.
- Chương 123: Khắp núi đồi toàn là cây hái ra tiền.
- Chương 124: Lại đào măng lần nữa.
- Chương 125: Livestream của Kiều Kiều.
- Chương 126: Kiều Kiều bắt đầu buổi giảng rồi!
- Chương 127: Chỉ được ăn một chút thôi!
- Chương 128: Cháo nếp mè đen mật ong.
- Chương 129: Ba anh em chủ vườn ươm.
- Chương 130: Hai mươi ngàn tiền bảo đảm dưỡng già.
- Chương 131: Vì cuộc sống mà tất bật.
- Chương 132: Cách tự tô điểm của cô hai.
- Chương 133: Ngô Lan kiệt sức.
- Chương 134: Nước miếng rớt xuống.
- Chương 135: Sự trợ giúp của người bán rau.
- Chương 136: Cùng nhau gấp hộp giấy.
- Chương 137: Nỗ lực thuyết phục ông chú Bảy.
- Chương 138: Con át chủ bài cuối cùng.
- Chương 139: Mừng rỡ đón đầu bếp và kẻ mít ướt.
- Chương 140: Nỗi ấm ức của Kiều Kiều.
- Chương 141: Đầu bếp trứ danh.
- Chương 142: Bình gas lăn hai vòng.
- Chương 143: Trò chuyện trong bữa trưa.
- Chương 144: Thu dọn về nhà.
- Chương 145: Đêm khuya lẻn đi.
- Chương 146: Bữa sáng thịnh soạn.
- Chương 147: Như ánh mặt trời xua tan màn đêm.
- Chương 148: Tiếp tục với lá rau diếp.
- Chương 149: Làm bán buôn không?
- Chương 150: Lén lút mua rau.
- Chương 151: Phạt tiền và họ hàng
- Chương 152: Công việc đồng áng không bao giờ dứt.
- Chương 153: Nhiệm vụ gọt vỏ.
- Chương 154: Các cách chế biến kỷ tử.
- Chương 155: Canh đậu phụ lục bình.
- Chương 156: Đại Vương ăn gì thế?
- Chương 157: Cơm Carbonhydrate của Đại Vương.
- Chương 158: Lịch sử xem mắt của bác sĩ Tiểu Trương.
- Chương 159: Một bát sủi cảo và tình yêu sét đánh.
- Chương 160: Trợ công từ mẹ ruột.
- Chương 161: Năm cân măng tre không đủ ăn.
- Chương 162: Phơi chăn.
- Chương 163: Mầm cỏ lau và cây bồ công anh.
- Chương 164: Xe ba bánh và bằng lái.
- Chương 165: Cấy mạ trồng lúa, nước lạnh dưới chân.
- Chương 166: Măng ớt và chiếc xe ba bánh.
- Chương 167: Trang trại gia đình và chính sách.
- Chương 168: Chọn mua cây giống dưa hấu.
- Chương 169: Hái tuyết nhĩ.
- Chương 170: Tuyết nhĩ và phát trực tiếp.
- Chương 171: Vấn đề giáo dục của Kiều Kiều.
- Chương 172: Lúa hai vụ.
- Chương 173: Đặt lồng cá.
- Chương 174: Thu nhập khác.
- Chương 175: Gậy đánh hoẵng, gáo múc cá.
- Chương 176: Hộp cơm gian xảo.
- Chương 177: Tuyển dụng.
- Chương 178: Hai đệ tử.
- Chương 179: Lão Bành và Tú Phân.
- Chương 180: Chuyển nhà cho Đại Hùng.
- Chương 181: Ngoại ô Trúc Thành
- Chương 182: Lợn rừng và gà rừng.
- Chương 183: Thầy Tần là người trung thực.
- Chương 184: Những mối quan hệ bạn bè và họp lớp
- Chương 185: Sự "khoe ngầm" của người nhà.
- Chương 186: Khách hàng mới.
- Chương 187: Ăn thêm cái bánh bao nữa đi.
- Chương 188: Cuộc sống thường ngày của Kiều Kiều.
- Chương 189: Người đánh cá đêm khuya.
- Chương 190: Người nhân viên mới – Thím Liên Hoa.
- Chương 191: Khó nhọc với chân ghế băng.
- Chương 192: Không tiện từ chối.
- Chương 193: Quy hoạch nhà cửa.
- Chương 194: Bắt được cá rồi!
- Chương 195: Cá trắng kho hành thơm.
- Chương 196: Ai là lính không quân?
- Chương 197: Than thở trên diễn đàn.
- Chương 198: Đi nhờ xe một đoạn.
- Chương 199: Lại tiếp tục bán rau nào!
- Chương 200: Lá vàng.
- Chương 201: Hai mẹ con tầng trên.
- Chương 202: Bánh cuộn hành mỡ.
- Chương 203: Kế hoạch nghề nghiệp mới.
- Chương 204: Cần mua tuyết nhĩ không?
- Chương 205: Bản vẽ thiết kế nhà.
- Chương 206: Gầy đi hai mươi cân.
- Chương 207: Mấy con lợn?
- Chương 208: Con lợn thứ sáu.
- Chương 209: "Viên Minh Viên" của chúng ta.
- Chương 210: Tôi sẽ không nói ai mù chữ.
- Chương 211: Định hướng nghề nghiệp của Yến Bình.
- Chương 212: Đồi đầy hoa đào.
- Chương 213: Vườn hạt dẻ.
- Chương 214: Bí đỏ và đậu đũa.
- Chương 215: Thợ thiến lợn - Trương sư phụ.
- Chương 216: Quá trình thiến lợn.
- Chương 217: Bột kháng viêm quý giá.
- Chương 218: Livestream dạy cách cho heo ăn.
- Chương 219: Bảy con lợn con.
- Chương 220: Con lợn thứ bảy.
- Chương 221: Sức nóng của mật ong.
- Chương 222: Kế hoạch lên tỉnh thành.
- Chương 223: Tiền lương của Yến Bình.
- Chương 224: Lứa hẹ mới đã nhú lên rồi!
- Chương 225: Cải thảo nhỏ hầm khoai tây.
- Chương 226: Kế hoạch xây nhà.
- Chương 227: Chuẩn bị thu hoạch rau.
- Chương 228: Há cảo cải thảo với mỡ lợn cháy giòn.
- Chương 229: Há cảo và há cảo.
- Chương 230: Cùng nhau kể khổ.
- Chương 231: Bắt đầu bán rau.
- Chương 232: Bác sĩ Tiểu Trương mua rau.
- Chương 233: Rau xanh trong mì.
- Chương 234: Chú vịt vàng và Bánh Macaron.
- Chương 235: Hoa đào và nơi hẻo lánh.
- Chương 236: Không được chen ngang.
- Chương 237: Hoắc Tuyết Doanh.
- Chương 238: Đồng nghiệp công ty.
- Chương 239: Chia sẻ mật ong.
- Chương 240: Ở đâu?
- Chương 241: Đồ đạc trong nhà.
- Chương 242: Chụp ảnh cho cửa hàng trực tuyến.
- Chương 243: Cành củi khô.
- Chương 244: Xin đừng ăn khi đọc chương này.
- Chương 245: Bán hết.
- Chương 246: Lấy đồ tận nhà.
- Chương 247: Kiếm tiền nào!
- Chương 248: Dây bí ngô.
- Chương 249: Trực tiếp phát sóng dây bí ngô.
- Chương 250: Con c.h.ó này bao nhiêu tiền?
- Chương 251: Nhà chúng tôi không khó khăn!
- Chương 252: Giá đỡ điện thoại đến rồi!
- Chương 253: Có rất nhiều việc phải làm.
- Chương 254: Đến trò chuyện cùng Chu Lệ nào.
- Chương 255: Đã nể mặt, nhưng chưa hoàn toàn.
- Chương 256: Người dân nông thôn biết nhiều về nghề nông hơn.
- Chương 257: Sự kiên nhẫn của Đại, Nhị Bảo.
- Chương 258: Anh đang làm gì vậy?
- Chương 259: Đại Bạch ra mắt.
- Chương 260: Giun đất giá 10 tệ.
- Chương 261: Thêm liên kết.
- Chương 262: Lần đầu livestream bán hàng.
- Chương 263: Yếm hoa đỏ.
- Chương 264: Gói trà dùng thử đã đến.
- Chương 265: Người kiếm tiền giỏi.
- Chương 266: Kích thước tuyết nhĩ.
- Chương 267: Hương trà và xe hơi.
- Chương 268: Buổi tối ăn gì?
- Chương 269: Mì lá vừng.
- Chương 270: Tuyết nhĩ vụn.
- Chương 271: Chợ rau bên sông.
- Chương 272: Định giá tuyết nhĩ và thuốc lá
- Chương 273: Phòng sấy và tiền ăn uống.
- Chương 274: Đêm khuya dưới gốc cây anh đào.
- Chương 275: Tên trộm ban đêm.
- Chương 276: Ông nội, thật đỉnh!
- Chương 277: Chuột đồng.
- Chương 278: Lồng nuôi chuột đồng.
- Chương 279: Ong bắp cày ghé thăm.
- Chương 280: Đại Hùng xuất hiện lấp lánh.
- Chương 281: Trận chiến phòng thủ của ong.
- Chương 282: Cánh hoa đào bất ngờ bán chạy.
- Chương 283: Hoa đào của Trần Hoa Hoa.
- Chương 284: Bánh hoa tươi cũng không có gì ghê gớm.
- Chương 285: Dưa hấu nhỏ.
- Chương 286: Công việc của người nuôi ong.
- Chương 287: Khách từ nơi khác đến.
- Chương 288: Tác dụng của hoa đào.
- Chương 289: Dự toán không đủ.
- Chương 290: Tống Đàm hỏi trà.
- Chương 291: Một cân trà, một lượng vàng.
- Chương 292: Dự định của ông chú Bảy.
- Chương 293: Sự an ủi của Kiều Kiều.
- Chương 294: Bảo bối lớn trong ổ.
- Chương 295: Vạn sự khởi đầu nan.
- Chương 296: Rượu Mao Đài và thuốc lá.
- Chương 297: Chim trĩ trống đuôi dài.
- Chương 298: Tiểu thư nhà giàu và chàng soái ca nhà giàu.
- Chương 299: Nhà các người nuôi chó... cho nó ăn mấy thứ này thật à?
- Chương 300: Củ khoai nóng bỏng tay.
- Chương 301: Thức ăn cho chuột đồng.
- Chương 302: Tần Vương đi vòng quang cột.
- Chương 303: Trời ban hạt dẻ rừng.
- Chương 304: Chuyến phát nhanh đến biên cương.
- Chương 305: Không ai ra về tay không.
- Chương 306: Nuôi giun đất.
- Chương 307: Thu hoạch thuốc lá.
- Chương 308: Lá thuốc lá được thái sợi.
- Chương 309: Bánh cà tím và rượu Mao Đài.
- Chương 310: Sợi thuốc vàng óng.
- Chương 311: Máy cuốn thuốc lá.
- Chương 312: Mao Đài dùng để đổi lấy cái gì?
- Chương 313: Mùa phát tình của chó.
- Chương 314: Hoàn cảnh thật đặc biệt!
- Chương 315: Không liên quan đến tôi.
- Chương 316: Tôi cũng phải nuôi một con ngỗng!
- Chương 317: Tam Bảo, Tứ Bảo và Thất Bảo.
- Chương 318: Vlog điền viên.
- Chương 319: Trực tiếp hái ớt.
- Chương 320: Tương bò ớt xanh.