Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Chương 58
Suy cho cùng, tối qua nàng vẫn còn chút ý thức, khi hắn ôm nàng ra khỏi bồn tắm, nàng đã kêu hắn lấy y phục. Cố Trường Trạch xem như còn chút lương tâm, thấy nàng mệt mỏi không mở nổi mắt, liền tự mình mặc yếm vào cho nàng.
Nhưng Tạ Dao vừa nhấc cánh tay lên, tay áo trượt xuống, dấu vết đỏ hồng lưu lại trên làn da trắng nõn vẫn còn rõ ràng.
Tạ Dao nhớ tới vẻ mặt ngại ngùng của Thanh Ngọc khi hầu hạ nàng chải đầu sáng nay, bỗng cảm thấy gương mặt nóng bừng.
Lúc ở Vương phủ, nàng chưa bao giờ dậy muộn như vậy, vừa vào Đông cung, sau đại hôn đã liên tục hai ngày ngủ đến tận giờ này, chẳng lẽ cả Đông cung đều đoán được bọn họ đã làm gì sao?
“Hôm qua nàng mệt mỏi, ngủ thêm một chút cũng không sao, trong Đông cung này, lời ta vẫn có trọng lượng.”
Cố Trường Trạch ôn hòa nói xong, bưng một chén trà từ trên bàn đến.
Hắn có thể tinh tế chú ý đến giọng nói khàn khàn của nàng lúc nói chuyện. Ban ngày Cố Trường Trạch luôn ôn văn nho nhã, Tạ Dao thật sự không thể nào đem vị quân tử này liên hệ với kẻ hung ác trên giường vào ban đêm được.
Nàng hắng giọng, uống cạn chén trà.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, Tạ Dao mới lấy lại tinh thần, gọi Thanh Ngọc hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Bữa trưa được bày ở tiền sảnh, nàng và Cố Trường Trạch cùng dùng bữa.
Đầu tháng ba, tiết trời xuân ấm áp, hôm nay Tạ Dao ngủ đến tận trưa, cuối cùng cũng có chút tinh thần.
Tiểu viện của nàng nằm ở vị trí đẹp nhất Đông cung, vừa ra khỏi cửa là đình đài, nước chảy róc rách, bày biện tinh xảo, không gì không tinh tế. Ba ngày đại hôn, hồng trù bên ngoài còn chưa dọn dẹp xong, đèn lồng đỏ treo ở một góc mái hiên, Tạ Dao bỗng nhiên muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Ngày đại hôn, nàng được Cố Trường Trạch ôm về đây, hôm qua sau khi bái kiến đế hậu trở về liền vào phòng ngủ tiếp, tính ra ba ngày nay, nàng còn chưa được ngắm kỹ Đông cung này.
“Ta đi cùng nàng.”
Cố Trường Trạch đặt quyển sách trong tay xuống, vô cùng tự nhiên tiến đến nắm tay nàng đi ra ngoài.
Kể từ khi từ Thượng Lâm viên trở về nửa tháng trước, Tạ Dao thường xuyên chạy đến Đông cung, lúc đó đứng ở tiền viện chỉ cảm thấy bày trí đơn giản, tao nhã, không ngờ hậu viện lại là một khung cảnh tinh xảo, xa hoa khác hẳn.
Không nói đến con đường lát đá trắng dẫn đến lương đình, trong viện còn trồng rất nhiều loại hoa cỏ, dưới ánh nắng ấm áp của đầu xuân đua nhau khoe sắc, khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy vui vẻ.
Nhưng nàng nhớ rõ, lần trước đến tiền viện Đông cung, nàng không hề thấy nhiều hoa cỏ như vậy.
“Điện hạ cũng thích chăm sóc hoa cỏ sao?”
Đến bên ngoài lương đình, nhìn thấy hoa mộc lan nở đầy nửa hàng lang, trong mắt Tạ Dao tràn đầy kinh hỉ.
Tạ phủ của nàng cũng trồng rất nhiều hoa mộc lan, nhưng phần lớn đều không đẹp bằng ở đây, ngay cả giống hoa mộc lan mà Đông cung tìm được cũng khác với những nơi khác.
Cố Trường Trạch ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt nàng, thu hết sự vui mừng trong mắt nàng vào đáy mắt.
“Lúc dưỡng bệnh rảnh rỗi, liền mang về trồng.”
Tạ Dao lại hỏi:
“Loại hoa bên cạnh hoa mộc lan, ta thấy ở Thượng Kinh không phổ biến lắm.”
Cố Trường Trạch nhìn lướt qua.
“Là ta mang về từ biên địa.”
Nghe hắn nhắc đến biên địa, Tạ Dao lập tức hứng thú.
Phụ thân nàng, Tạ Vương, quanh năm đóng quân ở biên địa, huynh trưởng lớn lên một chút cũng theo ra đó, nàng chưa từng ở đó lâu, nhưng trong lòng lại tò mò về nơi bọn họ sống.
“Điện hạ có thể nói rõ hơn một chút được không?”
Sự mong đợi trong mắt nàng khiến ánh mắt Cố Trường Trạch khẽ động, hắn nắm tay nàng bước vào lương đình.
“Bên ngoài gió lớn, cẩn thận nhiễm lạnh.”
Trong lương đình đã sớm bày sẵn điểm tâm và trà nóng, Tạ Dao vừa ngồi xuống liền nhìn chằm chằm Cố Trường Trạch, chờ hắn mở lời.
“Ta cũng không thường xuyên đến biên địa, vài lần thỉnh thoảng đến đó, người tiếp kiến ta đều là Nhạc Phụ.”
Tạ Dao ngẩn người một lúc, mới phản ứng lại phụ vương trong lời hắn chính là phụ thân nàng.
“ Nhạc phụ quanh năm ở biên địa, tính tình hào sảng, nhưng xử lý công việc lại nghiêm minh, công tư phân minh. Lần ta ở đó lâu nhất là ba năm trước, ở lại đó nửa năm, hàng ngày cùng ăn cùng ở với binh lính, luyện tập binh mã. Có lúc làm sai chuyện gì, Nhạc phụ cũng không vì ta là Thái tử mà nể nang, trực tiếp khiển trách.”
Lời nói của Cố Trường Trạch không có ý trách móc, ngược lại khiến Tạ Dao phì cười.
“Phụ vương xưa nay luôn nghiêm khắc, ta ở nhà cũng nghe nói binh lính dưới trướng đều sợ ông ấy.”
“Đừng nói là người dưới trướng, lúc đó ta cũng sợ.”
Cố Trường Trạch hơi nhướng mày, khẽ cười một tiếng.
“Ta ở đó nửa năm, chỉ thấy ông ấy thiên vị một lần, là vì Thái tử phi.”
Tạ Dao lập tức tò mò.
Cố Trường Trạch nhìn nàng, thấy nàng dường như hoàn toàn không nhớ chuyện lúc đó, ánh mắt khẽ động.
“Hình như năm đó, Thái tử phi cũng từng đến biên địa một lần, suýt chút nữa thì mất tích.”
Tạ Dao nhanh chóng gật đầu.
“Mùa hè ba năm trước, đúng là ta có đến đó một lần.”
Năm đó, huynh trưởng Tạ Hồi của nàng bị thương, nàng cùng Tạ Vương phi đến biên địa thăm, ở lại đó một thời gian.
Danh sách chương
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255: Hoàn
Bạn cần đăng nhập để bình luận