Bán Tiên
Chương 519: Đạt được (2)
nơi tối, Cổ Thanh Chiếu nghĩ đến thân phận thực sự của Dữu Khánh, nhịn
không được cất tiếng cười trộm, nói: “Thám Hoa lang, hành động vừa rồi rất
không văn nhã nha.”
Dữu Khánh: “Lão bản nương, ngươi có thể nói ta đã làm sai, nhưng nếu nói ta
rất không văn nhã thì có phần kéo hơi xa rồi. Ngươi nói xem, nơi này là nơi để
khoe khoang văn nhã sao?”
Cổ Thanh Chiếu nâng chiếc quạt tròn che miệng cười, cười có vẻ hơi lúng túng.
Việc càng sỉ nhục văn nhã hơn ở ngay sau đó, đi vào trong một căn phòng xa
hoa trang nhã, mấy người vừa mới ngồi xuống liền có người phục vụ theo
thường lệ bước vào hỏi thăm xem có cần cô nương phục vụ hay không.
Dữu Khánh lập tức quay đầu lại hỏi hai vị sư huynh, “Một người cần bao nhiêu
người mới phù hợp?”
Đang ngồi nghiêm trang ở bên cạnh, Nam Trúc tức thì há miệng ra, cười hắc
hắc trả lời: “Một người hai nàng là được rồi.”
Mục Ngạo Thiết thì thể hiện ra vẻ mặt khinh thường, sự kiêu ngạo bình thường
kia lại được bộ lộ ra ngoài.
Dữu Khánh ngạc nhiên kêu lên: “Một người hai nàng làm sao đủ được chứ? Gọi
cho mỗi người chúng ta mười cô nương đi, phải là những cô nương xinh đẹp
nhất Kinh Hồng điện các ngươi nha.”
Nam Trúc vừa nghe nói như vậy, ở bên cạnh cất tiếng cười hắc hắc không
ngừng, không nói lời nào, cũng không phản đối.
Lúc này, Cổ Thanh Chiếu đã hoàn toàn nhận ra được, quả thực không phải là tới
vui chơi, vậy thì bà ta không thể ngồi nhìn, nếu không, cho dù có gọi hết tất cả
các cô nương đến đây, có nỗ lực hết sức hầu hạ như hoàng đế, thì bên này vẫn
có thể tìm cớ để kiếm chuyện.
Bà ta nhấc chiếc quạt tròn trong tay phẩy một với người phục vụ, hất đầu ra
hiệu một cái ánh mắt, người phục vụ hiểu ý, lập tức gọi người châm trà rót nước
cùng nhau rời khỏi phòng.
Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Lúc này, Cổ Thanh Chiếu mới nghiêm chỉnh lên tiếng: “Thám Hoa lang, có
chuyện gì cứ việc nói thẳng đi.”
Dữu Khánh làm bộ không hiểu, hỏi: “Chuyện gì? Tới đây không để vui chơi thì
còn có thể có chuyện gì?”
Cổ Thanh Chiếu: “Ngươi nhiều lần đến đây tìm Thanh Nha, tất nhiên là có
chuyện gì đó, Thanh Nha không có mặt, ngươi nói với ta cũng như nhau.”
Dữu Khánh ra vẻ không quan tâm, thờ ơ hỏi: “Ngươi có thể làm chủ thay Thanh
Nha?”
Cổ Thanh Chiếu: “Cũng phải xem là việc gì, có lẽ không cần phải qua Thanh
Nha, xem tại mặt mũi của đại tài tử đệ nhất thiên hạ có lẽ ta có thể làm cho
ngươi, ít nhất nói ra thì ta có thể giúp ngươi chuyển lời cho Thanh Nha, không
phải sao?”
Lời đã nói đến nước này, người ta thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ, Dữu Khánh cũng
không giả bộ nữa, “Muốn nhờ cậy Thanh gia tra xét giúp ta một người.”
Ở trên lầu các, Thanh Nha vẫn cố định một chân nằm ở trên ghế, y nghe Bàng
Thành Khâu bẩm báo lại sự việc xảy ra lúc trước.
Sau khi nghe xong, Thanh Nha cất tiếng cười nhạt, “Nói đến cùng, vẫn là muốn
thay đổi biện pháp để gặp ta.”
Từ lời nói và giọng điệu của y đã tỏ rõ ý ta không thèm gặp.
Bàng Thành Khâu: “Thanh gia, thiếu một chút ta đã bị hắn làm cho phát điên,
hắn thực quá kiêu ngạo, thật sự cho rằng mình là Thám Hoa lang thì có thể
hoành hành không cố kỵ gì hay sao? Thật sự muốn bắt hắn lại trừng trị hắn một
trận a.”
Thanh Nha: “Người ta đúng là một đường rất hung hăng đi tới này, tại kinh
thành vứt quan bỏ đi, dám không cho Hoàng đế lão nhi thể diện, còn cùng với
Thiên Lưu sơn, Đại Nghiệp ty và Ty Nam phủ đồng thời xông qua Tiểu Vân
gian, ngay cả Giao nhân Hải tộc cũng dám giết, cửa hàng Chu Hiên cũng bị đập
phá, Vương Tuyết Đường là họ hàng thân thích của Địa mẫu, hắn cũng giết
không tha, còn có chuyện gì tên Thám Hoa chó chết đó không dám làm sao?
Tên Thám Hoa chết tiệt đó thường xuyên chơi những trò lỗ mạng, chẳng thèm
đếm xỉa đến gì, xem mạng nhỏ như tờ giấy nhóm lửa. Hắn có thể xem trọng
chiếc cổng vào Kinh Hồng điện mới là chuyện lạ.”
Sau khi lầm bầm mắng mỏ một hồi xong, y bỗng nhiên phát hiện thấy mình vậy
mà đã trút ra được nỗi ấm ức buồn phiền tích tụ đã lâu trong lòng, và cũng phát
hiện thấy tự mình đã khai sáng cho chính mình.
Sau khi nghe xong, Bàng Thành Khâu suy nghĩ thấy cũng đúng, phát hiện
những gì mình đã làm chẳng là gì so với những việc, những người mà vị Thám
Hoa lang kia đã làm, đã trải qua, đã đụng phải, tâm tình gã lập tức trở lại bình
thường, tuy vậy gã vẫn nhịn không được cất tiếng thở dài, “Hắn nào phải là
Thám Hoa lang gì chứ, rõ ràng là một tên vô lại.”
Thanh Nha bóc một củ đậu phộng nhét vào trong miệng, chậm rãi thưởng thức,
“Không phải từ lâu người ta đã tuyên bố bỏ văn theo võ sao, nhìn cái đức tính
không biết xấu hổ đó, hắn đúng là có thể lăn lộn được và giới giang hồ này…”
Rồi dường như nghĩ tới điều gì đó, y quay đầu lại, dặn dò: “Ngươi đừng có
đứng đây nữa, đi chú ý xem tình hình của lão bản nương và ba tên chết tiệt kia
như htế nào.”
“Được, ta đi đây.”
“Ngoài ra, nói phía dưới chuẩn bị sẵn xe ngựa cho ta, một khi phát hiện thấy ba
tên chết tiệt kia đi tới, chúng ta sẽ lập tức rời đi.”
Bàng Thành Khâu nghẹn họng, thậm chí có phần kinh ngạc không hiểu, không
gặp thì không gặp, đến mức phải lén lút tránh né như vậy sao?
Trong lòng có nghi vấn, nhưng ngoài miệng vẫn là đáp lời đồng ý, xoay người
đi thi hành, nhưng chỉ vừa mới đi xuống lầu liền gặp được Cổ Thanh Chiếu đi
đến đây, song phương hơi chút trao đổi, sau đó Cổ Thanh Chiếu đi lên lầu.
Vừa nhìn thấy Thanh Nha, Cổ Thanh Chiếu liền nhịn không được cười, “Đã
tống người đi rồi, không cần lo lắng nữa… Vậy mà còn bảo người chuẩn bị xe
ngựa, đáng phải làm như vậy sao, gặp mặt một lần cũng không chết được.”
“Gặp hắn con chim á!” Thanh Nha bĩu môi mắng một câu, chỉ chỉ cái chân gãy
của mình, “Hung thủ sát nhân thì vui vẻ, khỏe mạnh rồi, ta chỉ là một người đi
ngang qua lại trở thành như vậy, để người ta nhìn ta như thế nào, khiến người ta
nghĩ về ta như thế nào? Tại Ảo Vọng, ta dù sao cũng là nhân vật có số có má, ta
không cần thể diện sao sao?”
“Ha hả…”
Cổ Thanh Chiếu tức thì cất tiếng cười vui vẻ, cười run cả người, một lúc lâu
sau, trước phản ứng xấu hổ của đối phương, bà ta mới nín cười được, giang tay
nói: “Nhưng thật đúng là cả ba người đều đã khỏi hẳn rồi. Kinh mạch của vị
Thám Hoa lang kia vậy mà có thể khôi phục lại chỉ trong hai ba ngày ngắn ngủi.
Y thuật của Minh tự quả thực đã vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta.”
Về việc này, Thanh Nha đã biết được từ Bàng Thành Khâu, y có ước ao cũng vô
dụng, Minh tự cũng sẽ không cho địa đầu xà y đây mặt mũi, đừng nói là cầu
chữ trị, e rằng ngay cả cổng còn không thể bước vào được, y thà rằng chậm rãi
khôi phục, cũng làm biếng đi đến đó tự rước lấy nhục.
Hiện tại, điều y chủ yếu quan tâm chính là mục đích đến đây, “Tên Thám Hoa
chó chết kia chạy đến đây muốn làm cái quái gì vậy?”
Cổ Thanh Chiếu chậm rãi thu liễm nét tươi cười, trầm ngâm nói: “Nhờ ngươi hỗ
trợ tìm kiếm một người, hoặc nói là tra xét một người.”
Thanh Nha nghi vấn: “Muội muội trên tờ thông báo tìm người thân kia sao?”
Cổ Thanh Chiếu lắc đầu: “Không phải, có một cửa hàng bán nguyên liệu làm
thuốc tên là ‘Linh Tê trai’. Hắn muốn biết có phải phía sau cửa hàng đó còn có
một ông chủ hay không. Hắn muốn biết tình hình của ông chủ này và cũng
muốn tìm được người đó.”
“Linh Tê trai?” Thanh Nha sửng sốt.
Với sự hiểu biết của mình với y, Cổ Thanh Chiếu đã nghe ra được ẩn ý trong lời
hỏi, “Thế nào, không lẽ ngươi biết?”
Thanh Nha khẽ gật đầu, nghi hoặc nói: “Một cái cửa hàng nằm trong xó xỉnh
không chút thu hút. Hắn tìm ông chủ của cửa hàng này để làm gì chứ?”
Cổ Thanh Chiếu cảm thấy không thích hợp, “Ảo Vọng có vô số cửa hàng, một
cái cửa hàng khuất trong xó xỉnh, làm sao ngươi sẽ nhớ được nó chứ, có điểm
nào không tầm thường hay sao?”
Thanh Nha: “Cái cửa hàng này tuy rằng không nổi bật, nhưng cũng không đơn
giản, là một cửa hàng ít có tại Ảo Vọng đã trải qua nghìn năm.”
Danh sách chương
- Chương 46: Hỏa Tất Xuất
- Chương 47: Bồi thường gấp đôi
- Chương 48: Đánh dấu chỉ đường
- Chương 49: Cổ Tiêu rừng già
- Chương 50: Thỉnh giáo
- Chương 151: Bắt thăm
- Chương 152: Giáo huấn
- Chương 153: U Giác Phụ
- Chương 154: Thám Hoa
- Chương 155: Bỏ văn theo võ
- Chương 156: Phía nam có trúc
- Chương 157: Đi qua
- Chương 158: Lời nói có uy tín
- Chương 159: Khinh bỉ
- Chương 160: Niềm vui bất ngờ
- Chương 161: Thế nào lại là ngươi
- Chương 162: Trao đổi ổn thỏa
- Chương 163: Bội bạc
- Chương 164: Nhận sai
- Chương 165: Kỳ hạn thuê mướn một năm
- Chương 166: Đánh cướp
- Chương 167: Chạy rồi
- Chương 168: Leo tường
- Chương 169: Ám muội
- Chương 170: Người hảo
- Chương 171: Đi xa
- Chương 172: Ứng tuyển
- Chương 173: Tuyển dụng
- Chương 174: Vài phần kính trọng
- Chương 175: Khách không mời mà đến
- Chương 176: Đồ cưới
- Chương 177: Chợt gặp
- Chương 178: Có chỗ dựa vào
- Chương 179: Có phần không hiểu
- Chương 181: Động khẩu
- Chương 182: Quỷ dị
- Chương 183: Thoát thai
- Chương 184: Không đường để đi
- Chương 185: Tìm được rồi
- Chương 186: Cừu nhân gặp mặt
- Chương 187: Lại biến mất
- Chương 188: Địa cung nhập khẩu
- Chương 189: Quỷ thai
- Chương 190: Tà khí
- Chương 191: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 192: Tiên nhân
- Chương 193: Hợp tác
- Chương 194: Bọn ta vô năng
- Chương 195: Khôi sĩ
- Chương 196: Rất vui
- Chương 197: Một nhóm nữa tới rồi
- Chương 198: Tự mình đâm mình
- Chương 199: Tổn thất nặng nề
- Chương 200: Công lao của ta
- Chương 201: Chân thân
- Chương 253: Nữ giả nam trang
- Chương 254: Quen biết cũ
- Chương 255: Hoàn lại
- Chương 256: Đã mời cao thủ tới
- Chương 257: Thua người không thua trận
- Chương 258: Mời dùng trà
- Chương 259: Nhã tặc
- Chương 260: Ta tên là Dữu Khánh
- Chương 261: Có nước mắt
- Chương 262: Thạch Cơ Loan
- Chương 263: Đầu óc có bệnh
- Chương 264: Quý khách đăng môn
- Chương 265: Mưa gió sắp tới
- Chương 266: Đêm trăng tròn
- Chương 267: Truyền Vị
- Chương 268: Thê thảm
- Chương 269: Biến thiên
- Chương 270: Chưởng môn gởi thư
- Chương 271: Tìm được
- Chương 272: Chính tay đâm
- Chương 273: Nghiệp chướng
- Chương 274: Quản gia
- Chương 275: Đưa mắt thấy không quen, đều là địch
- Chương 276: Giải thích
- Chương 277: Bán đứng
- Chương 278: Lễ tang
- Chương 279: Một Thuyền hành
- Chương 280: Động phủ nhập khẩu
- Chương 281: Tránh né kiếm tĩnh mịch
- Chương 282: Không có tư cách nói dối
- Chương 283: Thành thật nói rõ
- Chương 284: Mồng một
- Chương 285: Sát giờ Tý
- Chương 286: Tiểu Vân gian
- Chương 287: Tiên đào
- Chương 288: Có thể ăn được
- Chương 289: Cùng hưởng
- Chương 290: Kêu lên lần thứ hai
- Chương 291: Chữ rễ cây
- Chương 292: Tiên nhân
- Chương 293: Dẫn dắt
- Chương 294: Buông thả
- Chương 295: Liên hoàn chiêu
- Chương 296: Truy trốn
- Chương 297: Thảo khâu (đồi cỏ)
- Chương 298: Vân giám
- Chương 299: Ngọc trang văn thư
- Chương 300: Một đường sinh cơ
- Chương 301: Tái kiến
- Chương 302: Báo nguy
- Chương 503: Tra tấn (1)
- Chương 504: Tra tấn (2)
- Chương 505: Tra tấn (3)
- Chương 506: Tra tấn (4)
- Chương 507: Mượn cớ
- Chương 508: Thả người
- Chương 509: Côn trùng đã có chủ
- Chương 510: Y thuật cao siêu
- Chương 511: Linh sủng
- Chương 512: Tu vi trăm năm
- Chương 513: Không chào đón các ngươi
- Chương 514: Ngón chân đứt mọc lại
- Chương 515: Linh Tê trai (1)
- Chương 516: Linh Tê trai (2)
- Chương 517: Địa đầu xà ở bên trong
- Chương 518: Đạt được (1)
- Chương 519: Đạt được (2)
- Chương 520: Phật quang (1)
- Chương 521: Phật quang (2)
- Chương 522: Quý khách
- Chương 523: Lai giả bất thiện (1)
- Chương 524: Lai giả bất thiện (2)
- Chương 525: Mời vào trong
- Chương 526: Tăng và tự (1)
- Chương 527: Tăng và tự (2)
- Chương 528: Không nhúng tay (1)
- Chương 529: Không nhúng tay (2)
- Chương 530: Theo dõi (1)
- Chương 531: Theo dõi (2)
- Chương 532: Tử Lan (1)
- Chương 533: Tử Lan (2)
- Chương 534: Dừng thuyền (1)
- Chương 535: Dừng thuyền (2)
- Chương 536: Tra xét
- Chương 537: Biết rõ tình hình
- Chương 538: Người câu cá
- Chương 539: Lén lút
- Chương 540: Hữu tâm tính toán vô tâm (1)
- Chương 541: Hữu tâm tính toán vô tâm (2)
- Chương 542: Đào hốc (1)
- Chương 543: Đào hốc (2)
- Chương 544: Thật hung thật hung (1)
- Chương 545: Thật hung thật hung (2)
- Chương 546: Ta muốn y sống (1)
- Chương 547: Ta muốn y sống (2)
- Chương 548: Trảm Thảo đao (1)
- Chương 549: Trảm Thảo đao (2)
- Chương 550: Qua sông dỡ cầu (1)
- Chương 551: Qua sông dỡ cầu (2)
- Chương 552: Vương phi (1)
- Chương 753: Dốc sức đánh một trận
- Chương 754: Vô địch
- Chương 755: Đùa giỡn với cả chính mình
- Chương 756: Ngươi thật là ngốc
- Chương 757: Có thể lấy bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu
- Chương 758: Gõ cửa
- Chương 759: Mở rộng
- Chương 760: Diệt khẩu
- Chương 761: Hỏa công
- Chương 762: Người nhà quê
- Chương 763: Trân bảo hiếm có
- Chương 764: Đào Hoa cư
- Chương 765: Tam Túc ô
- Chương 766: Thiên Tích sơn
- Chương 767: Nhất Nhật Phương
- Chương 768: Sâm Kỳ Lân
- Chương 769: Tình nhân
- Chương 770: Đương Tự Tại
- Chương 771: Hoa Thượng Phì
- Chương 772: Trà trộn vào bang phái
- Chương 773: Nhị đương gia
- Chương 774: Thần miếu trong sa mạc
- Chương 775: Tạo hóa tại thiên
- Chương 776: Đánh cướp
- Chương 777: Người không biết không có tội
- Chương 778: Dám đoạt tiền của lão tử
- Chương 779: Sao không tự làm chủ
- Chương 780: Tất cả đều đồng ý
- Chương 781: Hạt Tử bang
- Chương 782: Chia của
- Chương 783: Đưa tới cửa
- Chương 784: Lấy máu trải đường (1)
- Chương 785: Tên gì không quan trọng (2)
- Chương 786: Sụp đổ
- Chương 787: Sao chép
- Chương 788: Thúc thúc ruột
- Chương 789: Bang chủ anh minh
- Chương 790: Thần căm quỷ ghét
- Chương 791: Sự kiện Đồng Tước võ
- Chương 792: Giống như là đầu lĩnh
- Chương 793: Muốn lúc nào có lúc đó
- Chương 794: Phú hào xa hoa
- Chương 795: Mỹ nam kế
- Chương 796: Hồng tâm cầu
- Chương 797: Tự ti mặc cảm
- Chương 798: Không đáng nhắc tới
- Chương 799: Một lời không hợp
- Chương 800: Ánh mắt âu yếm
- Chương 801: Chơi đùa với lửa
- Chương 802: Nữ nhân đó điên rồi
- Chương 853: Con tin (1)
- Chương 854: Con tin (2)
- Chương 855: Niềm vui ngoài mong đợi (1)
- Chương 856: Niềm vui ngoài mong đợi (2)
- Chương 857: Chín cửa hang động (1)
- Chương 858: Chín cửa hang động (2)
- Chương 859: Trăm sông đổ về một biển
- Chương 860: Hội tụ (1)
- Chương 861: Hội tụ (2)
- Chương 862: Không hẹn mà gặp
- Chương 863: Hít thở khó khăn (1)
- Chương 864: Hít thở khó khăn (2)
- Chương 865: Khóc thảm (1)
- Chương 866: Khóc thảm (2)
- Chương 867: Mở đường
- Chương 868: Nhanh cầm bảo châu chạy đi
- Chương 869: Bang chủ sáng suốt
- Chương 870: Đóng lại (1)
- Chương 871: Đóng lại (2)
- Chương 872: Chuyện quan trọng (1)
- Chương 873: Chuyện quan trọng (2)
- Chương 874: Theo dõi (1)
- Chương 875: Theo dõi (2)
- Chương 876: Chợt gặp (1)
- Chương 877: Chợt gặp (2)
- Chương 878: Thiên Dực lệnh (1)
- Chương 879: Thiên Dực lệnh (2)
- Chương 880: Ô tỷ tỷ (1)
- Chương 881: Ô tỷ tỷ (2)
- Chương 882: Quay trở lại (1)
- Chương 883: Quay trở lại (2)
- Chương 884: Người và chim hòa hợp (1)
- Chương 885: Người và chim hòa hợp (2)
- Chương 886: Hãy theo sát (1)
- Chương 887: Hãy theo sát (2)
- Chương 888: Ngươi không hỏi (1)
- Chương 889: Ngươi không hỏi (2)
- Chương 890: Vạch rõ giới tuyến
- Chương 891: Bảo mệnh phù (1)
- Chương 892: Bảo mệnh phù (2)
- Chương 893: Bảo châu xuất hiện (1)
- Chương 894: Bảo châu xuất hiện (2)
- Chương 895: Trốn sai nơi (1)
- Chương 896: Trốn sai nơi (2)
- Chương 897: Bộc lộ (1)
- Chương 898: Bộc lộ (2)
- Chương 899: Điểu nhân (1)
- Chương 900: Điểu nhân (2)
- Chương 901: Cùng nhau mang đi (1)
- Chương 902: Cùng nhau mang đi (2)
- Chương 953: Đắc thủ (2)
- Chương 954: Viện binh (1)
- Chương 955: Viện binh (2)
- Chương 956: Xâm nhập
- Chương 957: Không biết
- Chương 958: Nhờ ngươi ban tặng
- Chương 959: Tới đây quỳ xuống
- Chương 960: Ngươi đang sợ hãi (1)
- Chương 961: Ngươi đang sợ hãi (2)
- Chương 962: Diệu dụng
- Chương 963: Tát tai
- Chương 964: Việc này bởi vì ta mà ra (1)
- Chương 965: Việc này bởi vì ta mà ra (2)
- Chương 966: Địa Nguyên Tiên Lộ
- Chương 967: Một bước thành tiên (1)
- Chương 968: Một bước thành tiên (2)
- Chương 969: Tuyệt vọng (1)
- Chương 970: Tuyệt vọng (2)
- Chương 971: Việc nơi này đã xong (1)
- Chương 972: Việc nơi này đã xong (2)
- Chương 973: Không tìm thấy
- Chương 974: Lòng tốt của tiểu Cửu Vĩ
- Chương 975: Tặng lễ
- Chương 976: Nhân gian có ngươi
- Chương 977: Đã lâu không gặp
- Chương 978: Thật phiền (1)
- Chương 979: Thật phiền (2)
- Chương 980: Quay về bình thản
- Chương 981: Đại Hoang tự (1)
- Chương 982: Đại Hoang tự (2)
- Chương 983: Một Phách tại U Giác Phụ (1)
- Chương 984: Một Phách tại U Giác Phụ (2)
- Chương 985: Ra ngoài đi dạo (2)
- Chương 986: Ra ngoài đi dạo (2)
- Chương 987: Phượng tộc
- Chương 988: Không có lửa làm sao có khói (1)
- Chương 989: Không có lửa làm sao có khói (2)
- Chương 990: Tỷ tỷ xinh đẹp
- Chương 991: Tới sớm (1)
- Chương 992: Tới sớm (2)
- Chương 993: Mở màn ngắn gọn
- Chương 994: Bằng hữu cũ, mới
- Chương 995: Luận kiếm
- Chương 996: Mang theo đầy đủ đồ Nghề
- Chương 997: Mất tích (1)
- Chương 998: Mất tích (2)
- Chương 999: Giúp ca ca một việc (1)
- Chương 1000: Giúp ca ca một việc (2)
- Chương 1001: Đêm dài
- Chương 1002: Sự việc đã bộc lộ
- Chương 1153: Hố phân (2)
- Chương 1154: May mắn không làm nhục mệnh (1)
- Chương 1155: May mắn không làm nhục mệnh (2)
- Chương 1156: Nơm nớp lo sợ (1)
- Chương 1157: Nơm nớp lo sợ (2)
- Chương 1158: Dực a (1)
- Chương 1159: Dực a (2)
- Chương 1160: Chạy mất rồi (1)
- Chương 1161: Chạy mất rồi (2)
- Chương 1162: Vì để cứu Hướng Chân (1)
- Chương 1163: Vì để cứu Hướng Chân (2)
- Chương 1164: Mồi nhử
- Chương 1165: Sống lại (1)
- Chương 1166: Sống lại (2)
- Chương 1167: Chân thân
- Chương 1168: Cẩn thận (1)
- Chương 1169: Cẩn thận (2)
- Chương 1170: Thoát hiểm trước miệng cọp (1)
- Chương 1171: Thoát hiểm trước miệng cọp (2)
- Chương 1172: Kiếm tới (1)
- Chương 1173: Kiếm tới (2)
- Chương 1174: Ẩn nấp (1)
- Chương 1175: Ẩn nấp (2)
- Chương 1176: Cần phải chết một người (1)
- Chương 1177: Cần phải chết một người (2)
- Chương 1178: Tiên tuyền thực sự (1)
- Chương 1179: Tiên tuyền thực sự (2)
- Chương 1180: Cố nhân cảnh báo (1)
- Chương 1181: Cố nhân cảnh báo (2)
- Chương 1182: Tà thể (2)
- Chương 1183: Tà thể (2)
- Chương 1184: Tự tạo nghiệt, không thể sống (1)
- Chương 1185: Tự tạo nghiệt, không thể sống (2)
- Chương 1186: Chia của không đều (1)
- Chương 1187: Chia của không đều (2)
- Chương 1188: Sự nghi hoặc về Thiên tuyền (1)
- Chương 1189: Sự nghi hoặc về Thiên tuyền (2)
- Chương 1190: Tuổi tác không hợp (1)
- Chương 1191: Tuổi tác không hợp (2)
- Chương 1192: Giải quyết tốt hậu quả (1)
- Chương 1193: Giải quyết tốt hậu quả (2)
- Chương 1194: Không ra được (1)
- Chương 1195: Không ra được (2)
- Chương 1196: Củ cải trắng buộc chặt (1)
- Chương 1197: Củ cải trắng buộc chặt (2)
- Chương 1198: Tân sinh (1)
- Chương 1199: Tân sinh (2)
- Chương 1200: Bế quan (1)
- Chương 1201: Bế quan (2)
- Chương 1202: Thiên chi kiêu tử (1)
- Chương 1480: Ngài bế quan ngộ tiếp xem sao (2)
- Chương 1481: Tà linh phụ thể (1)
- Chương 1482: Tà linh phụ thể (2)
- Chương 1483: Khốn cảnh (1)
- Chương 1484: Khốn cảnh (2)
- Chương 1485: Tam sinh vạn vật (1)
- Chương 1486: Tam sinh vạn vật (2)
- Chương 1487: Một kiếm phong trần (1)
- Chương 1488: Một kiếm phong trần (2)
- Chương 1489: Thời cơ đã đến (1)
- Chương 1490: Thời cơ đã đến (2)
- Chương 1491: Côn rơi
- Chương 1492: Long thiếu phóng khoáng (1)
- Chương 1493: Long thiếu phóng khoáng (2)
- Chương 1494: Quần áo che đi sấu hổ
- Chương 1495: Gã không kìm được nữa
- Chương 1496: Đã xảy ra chuyện
- Chương 1497: Nhiều thịt (1)
- Chương 1498: Nhiều thịt (2)
- Chương 1499: Đ�? ?�n (1)
- Chương 1500: Đ�? ?�n (2)
- Chương 1501: Ăn rồi ư? (1)
- Chương 1502: Ăn rồi ư? (2)
- Chương 1503: Sống một mình (1)
- Chương 1504: Sống một mình (2)
- Chương 1505: Có thể ngâm lần nữa hay không
- Chương 1506: Ra phủ (1)
- Chương 1507: Ra phủ (2)
- Chương 1508: Phán quan tới (1)
- Chương 1509: Phán quan tới (2)
- Chương 1510: Quản lý hình phạt tại Nhân gian
- Chương 1511: Âm Dương tán (1)
- Chương 1512: Âm Dương tán (2)
- Chương 1513: Đại đạo triều thiên (1)
- Chương 1514: Không ép buộc
- Chương 1515: Không ép buộc
- Chương 1516: Cao thủ ẩn phía sau (1)
- Chương 1517: Ta không nên hỏi ư? (1)
- Chương 1518: Ta không nên hỏi ư? (2)
- Chương 1519: Quý nhân gửi lời mời (1)
- Chương 1520: Quý nhân gửi lời mời (2)
- Chương 1521: Dặn dò
- Chương 1522: Hoàn thành
Bạn cần đăng nhập để bình luận