Bán Tiên
Chương 1490: Thời cơ đã đến (2)
Bần Tăng không chịu hoàn tục mà cuối cùng chấm dứt qua lại. Hướng Lan
Huyền ả một tiếng, hỏi, thăm dò, vậy hai người Lén Lút nói chuyện gì vậy?
Muốn nối lại tình xưa hay sao? Minh Tăng, cô ấy hỏi thăm Bần Tăng một
chuyện, hồi đó, khi Hồ Phách Hải bị huyết tẩy.
Sở dĩ cô ấy có thể chạy thoát khỏi vòng vây là bởi vì có tồn tại nào đó không
biết là người hay là thần âm thầm chuyển âm chỉ đường cho cô ấy, nên cô ấy
mới chạy thoát được. Chuyện này khiến cô ấy băn khoan rất nhiều năm, cô ấy
muốn xác nhận xem có phải là ta giúp nàng hay không. Hướng lan huyền kinh
ngạc, còn có chuyện như vậy sao? Là ông sao? Minh tăng lắc đầu, tỏ ý không
có liên quan gì với mình, thần thái bình tĩnh.
Dường như tất cả đều không có liên quan hệ gì đến ông ta. Nhìn bộ dạng không
lo nghĩ gì của ông ta, hướng lan huyền không thể không gợi cho ông ta chút
việc phải suy nghĩ, đại hòa thượng, ông cảm thấy cổng tiên phủ này còn có thể
mở ra nữa không? Mặc dù mấy người bên ngoài đã đưa cho ông một phương án
dự phòng, nhưng ta biết rất rõ tính cách của mấy người đó, chắc hẳn người cũng
biết một ít. Trong thời gian ngắn thì dễ nói, nhưng nếu chúng ta càng kéo dài
thời gian đi ra ngoài…
Bọn họ sẽ dễ dàng sinh ra lo lắng. Đến lúc đó, khi chúng ta gửi tín hiệu muốn đi
ra ngoài, không có gì bảo đảm bọn họ có mở ra hay không. Minh Tăng bình tĩnh
nói, yên tâm đi, sẽ có người mở ra. Hướng Lan Huyên kinh ngạc hỏi, làm sao
biết được. Minh Tăng cười mà không đáp, ông ta hơi kho ngửi chào rồi lướt đi.
Hướng Lan Huyên cao mày, xoay người lại nhìn theo bóng lưng rời đi, cảm
thấy đằng sau chuyện này dường như có dấu điều gì đó.
Gần một tháng sau, Hoắc lãng đang canh giữ tại cửa động đột nhiên nhìn thấy
một bóng người từ trên trời hạ xuống, đó là một người lùn. Người sau có phần
khó chịu trước ánh mắt nhìn kỹ của Gã nên đã dơ tay cho Gã một cú tá tai. Bốp!
Hoắc lãng bị đánh cho tỉnh lại, lúc này mới nhận ra người ở trước mắt chính là
chủ của mình, cổ Makhamad. Người trên người dưới gặp lại nhau, trước những
câu hỏi của chủ, Hoắc lãng lập tức báo cáo lại các thông tin mà Gã tìm hiểu
được trong khoảng thời gian vừa rồi.
Chẳng bao lâu sau, phía bên Giữ Khánh cũng nhận được tin tức từ chỗ hoắc
lãng do đầu to đưa về. Vân Côn và con Côn đã tách ra, dường như đã từ bỏ việc
đích thân mình đi tìm kiếm, y đã quay trở về canh giữ khu vực Lối Gia. Tại sao
vẫn còn canh giữ Lối Gia chứ? Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra, điều này khiến
cho Giữ Khánh có chút khó chịu. Mấy ngày liên tiếp, sau nhiều lần xác nhận
tình hình không có gì thay đổi, Giữ Khánh và hướng Lan Huyên lại gặp mặt
nhau.
Trải qua một phen thảo luận, xác định thời cơ đã đến, bọn họ liền tập trung mọi
người lại, lên đường tiến tới cự linh động. Trên biển rộng Bao La, tê lan tiểu
trúc của bàng vô tranh vẫn như trước, nhưng đã thay đổi chủ nhân. Bên trong
bình nghỉ mát nhìn ra biển rộng, Đinh Giáp Thanh và Lý Đông Tân chắp tay sau
lưng sóng vai đứng dựa lan can, nhìn chằm chằm về phía cổng vào, tiên phủ.
Đây là ca trực của Đinh Giáp Thanh, còn Lý Đông Tân là rảnh rỗi buồn chán
nên đến đây.
Ba vị cao thủ bán tiên có thể nói là ngày đêm không nghỉ đích thân ở đây theo
dõi, thay phiên nhau cành trừng. Thấy người bên cạnh đi đến đây nhưng không
nói lời nào, đinh dắp hành lên tiếng trước, không đến chỗ mỹ nhân của người,
chạy đến cạnh ta làm gì. Lý Đông Tân liếc mắt nhìn y, biết rõ trong miệng chó
vị này không thể phun ra ngả voi, gã chẳng muốn để ý điều này. Nói tới vấn đề
khác, đã hơn một tháng rồi, nếu thật sự nhận được tín hiệu.
Người cảm thấy cánh cửa này còn có thể mở ra được không? Đinh giáp thanh
hừ một tiếng, nhưng có người không thể không mở để đi ra. Lý Đông Tân hơi
cao mày, ta thấy thật quá lạ, Minh Tăng không phải luôn một mực ở yên bên
chỗ thiên lưu sơn của người sao. Từ lúc nào lại có mối giao tình sâu sắc với
phán quan như vậy. Phán quan từ trước đến nay luôn không xen vào việc thế
tục, bây giờ đột nhiên lại truyền lời tới, chỉ có một ý, sự an toàn của Minh Tăng
rất quan trọng.
Nếu không thể ra khỏi tiên phủ, phán quan sẽ lấy củ cải trắng trên tay bọn họ để
đi vào điều tra tình hình, nếu ai dám động tay động chân gì đó, phán quan sẽ
phân sinh tử với người đó. Đình giáp thanh hít một hơi thật sâu, nghi hoặc nói,
ai biết được. Bên dưới ngọn núi chơ chụi lớp loáng ánh kim loại chính là cự linh
động, hoặc có thể nói là nó và cự linh động là nhất thể. Đám người Dữu Khánh
trốn ở trong rừng trên một ngọn núi tương đối gần đó, quan sát cự linh động từ
phía xa.
Theo thông tin hoắc lãng gửi đến, mặc dù có người chông coi cự linh động,
nhưng không có nhân viên nào có thực lực tỏa chấn. Lý do là vì cự linh động
này rất khó bị phá hủy, không cần cao thủ canh giữ. Dù vậy, bọn hắn vẫn không
dám hành động hấp tấp, trước tiên vẫn phải quan sát cẩn thận rồi tính tiếp.
Những người khác thì không sao, Thanh Nha chờ đợi một hồi lâu, cuối cùng
không nhịn được nhỏ giọng hỏi. Ta nói Nha, chúng ta chạy đến đây rốt cuộc là
để làm cái quỷ gì vậy?
Không phải là vị nào đó không muốn ra ngoài, định tiến vào cự linh động ngầm
mình chứ. Mấy người lòng hành vân không biết có chuyện gì nên cũng có nghi
vấn như vậy, chỉ là không mở miệng hỏi mà thôi. Nhưng Thanh Nha hỏi vô ích,
không ai trả lời, hay nói cách khác là không ai để ý đến y. Chờ một lúc lâu sau
không thấy ai trả lời, quên đi, Thanh Nha lại cầm củ đậu phộng cuối cùng kia
đặt lên trên môi, ngửi ngửi. Đúng vào lúc này, hướng lan huyền lên tiếng, được
rồi đó.
Các người chờ ở đây, ta sẽ động thủ. Dữu Khánh nói, để ta đi theo người.
Không cần, chỉ đi gây tiếng động mà thôi, nhiều người cũng chẳng ít gì, tốt nhất
là đừng để bảo vệ phát hiện. Hướng Lan Huyên nói xong liền lướt đi ra ngoài.
Thanh Nha lại cầm củ đậu phộng xuống, nhìn trái nhìn phải, không biết đến
củng là muốn làm gì.
Văn Khúc đột nhiên nói ra một câu. Trong lúc vô tình, ông ta phát hiện ra hành
vi này của Thanh Nha và đã chú ý thật lâu, một mực lặng lẽ chờ xem khi nào
Thanh Nha sẽ bóc vỏ ra ăn. Nhưng đợi hoài vẫn không thấy Thanh Nha hạ thù,
kết quả việc này trở thành một vướng mắc trong lòng, cuối cùng ông ta không
nhịn được nên cất lời hỏi. Khi nghe hỏi vậy, mọi người đồng loạt quay nhìn
Thanh Nha. À, Thanh Nha giật mình, nhanh chóng nắm chặt củ đậu phộng, thở
dài nói với Văn Khúc, văn lão.
Đời này có thể ta sẽ không bao giờ được ăn nó nữa, chỉ là giữ lại nhiệm tưởng.
Sinh ai dơ cao đánh khẽ. Văn khúc lắc lắc đôi tay cụt của mình, người đang chế
nhạo ta à? À, tuyệt đối không có ý đó, tuyệt đối không có ý đó. Thanh ha vội
vàng cầu xin tha thứ, tuy rằng đã không còn răng, nhưng vẫn giữ củ đậu phộng
trong tay không buông. Mọi người nghe vậy đều bật cười, Nam chúc còn cười
tươi như hoa. Ơm. Mặt đất bỗng nhiên dung chuyển.
Từ phía cự linh động vang lên tiếng nổ lớn chấn động thiên địa, tức thì nhìn
thấy chim muông từ tán khắp nơi, còn nhìn thấy có bóng người từ trên cây nhảy
xuống. Không lâu sau, hướng lan huyền từ sâu trong núi rừng chui ra, lốt về bên
cạnh mọi người. Những người biết chuyện tập trung tinh thần nhìn chằm chằm
động tĩnh, người không biết thì kinh nghi nhìn xung quanh, không biết có
chuyện gì ồn ào như vậy. Không lâu sau, có bảo vệ tiến về phía này để lục soát,
mọi người nhanh chóng tránh đi.
di chuyển đến một nơi khác. Trải qua một thời gian chờ đợi như vậy, Giữ Khánh
và Hướng Lan Huyên đều thở phào nhẹ nhóm, phía chân trời lại xuất hiện cảnh
tượng gió nổi mây bay. Một điểm đen xuất hiện, con cô đó quả nhiên lại đến,
trước đó bọn hắn có chút lo lắng lần này không có tác dụng, may mà không có
vấn đề. Tuy nhiên, Giữ Khánh vẫn tỏ ra lo lắng, chỉ mong có thể thuận lợi tiếp
cận. Hướng Lan Huyên vẫn tự tin và chủ động, nếu tình huống không có gì sai
lầm, vấn đề chắc hẳn không lớn.
Một mình ta đi là được, đợi nó rơi xuống dối hãy tiến hành theo kế hoạch. Với
sức tấn công cường đại của con cự cô nó, bọn hắn không thể lỗ mãng đến đây,
đã tìm hiểu rất nhiều trước lúc đến đây.
Danh sách chương
- Chương 46: Hỏa Tất Xuất
- Chương 47: Bồi thường gấp đôi
- Chương 48: Đánh dấu chỉ đường
- Chương 49: Cổ Tiêu rừng già
- Chương 50: Thỉnh giáo
- Chương 151: Bắt thăm
- Chương 152: Giáo huấn
- Chương 153: U Giác Phụ
- Chương 154: Thám Hoa
- Chương 155: Bỏ văn theo võ
- Chương 156: Phía nam có trúc
- Chương 157: Đi qua
- Chương 158: Lời nói có uy tín
- Chương 159: Khinh bỉ
- Chương 160: Niềm vui bất ngờ
- Chương 161: Thế nào lại là ngươi
- Chương 162: Trao đổi ổn thỏa
- Chương 163: Bội bạc
- Chương 164: Nhận sai
- Chương 165: Kỳ hạn thuê mướn một năm
- Chương 166: Đánh cướp
- Chương 167: Chạy rồi
- Chương 168: Leo tường
- Chương 169: Ám muội
- Chương 170: Người hảo
- Chương 171: Đi xa
- Chương 172: Ứng tuyển
- Chương 173: Tuyển dụng
- Chương 174: Vài phần kính trọng
- Chương 175: Khách không mời mà đến
- Chương 176: Đồ cưới
- Chương 177: Chợt gặp
- Chương 178: Có chỗ dựa vào
- Chương 179: Có phần không hiểu
- Chương 181: Động khẩu
- Chương 182: Quỷ dị
- Chương 183: Thoát thai
- Chương 184: Không đường để đi
- Chương 185: Tìm được rồi
- Chương 186: Cừu nhân gặp mặt
- Chương 187: Lại biến mất
- Chương 188: Địa cung nhập khẩu
- Chương 189: Quỷ thai
- Chương 190: Tà khí
- Chương 191: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 192: Tiên nhân
- Chương 193: Hợp tác
- Chương 194: Bọn ta vô năng
- Chương 195: Khôi sĩ
- Chương 196: Rất vui
- Chương 197: Một nhóm nữa tới rồi
- Chương 198: Tự mình đâm mình
- Chương 199: Tổn thất nặng nề
- Chương 200: Công lao của ta
- Chương 201: Chân thân
- Chương 253: Nữ giả nam trang
- Chương 254: Quen biết cũ
- Chương 255: Hoàn lại
- Chương 256: Đã mời cao thủ tới
- Chương 257: Thua người không thua trận
- Chương 258: Mời dùng trà
- Chương 259: Nhã tặc
- Chương 260: Ta tên là Dữu Khánh
- Chương 261: Có nước mắt
- Chương 262: Thạch Cơ Loan
- Chương 263: Đầu óc có bệnh
- Chương 264: Quý khách đăng môn
- Chương 265: Mưa gió sắp tới
- Chương 266: Đêm trăng tròn
- Chương 267: Truyền Vị
- Chương 268: Thê thảm
- Chương 269: Biến thiên
- Chương 270: Chưởng môn gởi thư
- Chương 271: Tìm được
- Chương 272: Chính tay đâm
- Chương 273: Nghiệp chướng
- Chương 274: Quản gia
- Chương 275: Đưa mắt thấy không quen, đều là địch
- Chương 276: Giải thích
- Chương 277: Bán đứng
- Chương 278: Lễ tang
- Chương 279: Một Thuyền hành
- Chương 280: Động phủ nhập khẩu
- Chương 281: Tránh né kiếm tĩnh mịch
- Chương 282: Không có tư cách nói dối
- Chương 283: Thành thật nói rõ
- Chương 284: Mồng một
- Chương 285: Sát giờ Tý
- Chương 286: Tiểu Vân gian
- Chương 287: Tiên đào
- Chương 288: Có thể ăn được
- Chương 289: Cùng hưởng
- Chương 290: Kêu lên lần thứ hai
- Chương 291: Chữ rễ cây
- Chương 292: Tiên nhân
- Chương 293: Dẫn dắt
- Chương 294: Buông thả
- Chương 295: Liên hoàn chiêu
- Chương 296: Truy trốn
- Chương 297: Thảo khâu (đồi cỏ)
- Chương 298: Vân giám
- Chương 299: Ngọc trang văn thư
- Chương 300: Một đường sinh cơ
- Chương 301: Tái kiến
- Chương 302: Báo nguy
- Chương 503: Tra tấn (1)
- Chương 504: Tra tấn (2)
- Chương 505: Tra tấn (3)
- Chương 506: Tra tấn (4)
- Chương 507: Mượn cớ
- Chương 508: Thả người
- Chương 509: Côn trùng đã có chủ
- Chương 510: Y thuật cao siêu
- Chương 511: Linh sủng
- Chương 512: Tu vi trăm năm
- Chương 513: Không chào đón các ngươi
- Chương 514: Ngón chân đứt mọc lại
- Chương 515: Linh Tê trai (1)
- Chương 516: Linh Tê trai (2)
- Chương 517: Địa đầu xà ở bên trong
- Chương 518: Đạt được (1)
- Chương 519: Đạt được (2)
- Chương 520: Phật quang (1)
- Chương 521: Phật quang (2)
- Chương 522: Quý khách
- Chương 523: Lai giả bất thiện (1)
- Chương 524: Lai giả bất thiện (2)
- Chương 525: Mời vào trong
- Chương 526: Tăng và tự (1)
- Chương 527: Tăng và tự (2)
- Chương 528: Không nhúng tay (1)
- Chương 529: Không nhúng tay (2)
- Chương 530: Theo dõi (1)
- Chương 531: Theo dõi (2)
- Chương 532: Tử Lan (1)
- Chương 533: Tử Lan (2)
- Chương 534: Dừng thuyền (1)
- Chương 535: Dừng thuyền (2)
- Chương 536: Tra xét
- Chương 537: Biết rõ tình hình
- Chương 538: Người câu cá
- Chương 539: Lén lút
- Chương 540: Hữu tâm tính toán vô tâm (1)
- Chương 541: Hữu tâm tính toán vô tâm (2)
- Chương 542: Đào hốc (1)
- Chương 543: Đào hốc (2)
- Chương 544: Thật hung thật hung (1)
- Chương 545: Thật hung thật hung (2)
- Chương 546: Ta muốn y sống (1)
- Chương 547: Ta muốn y sống (2)
- Chương 548: Trảm Thảo đao (1)
- Chương 549: Trảm Thảo đao (2)
- Chương 550: Qua sông dỡ cầu (1)
- Chương 551: Qua sông dỡ cầu (2)
- Chương 552: Vương phi (1)
- Chương 753: Dốc sức đánh một trận
- Chương 754: Vô địch
- Chương 755: Đùa giỡn với cả chính mình
- Chương 756: Ngươi thật là ngốc
- Chương 757: Có thể lấy bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu
- Chương 758: Gõ cửa
- Chương 759: Mở rộng
- Chương 760: Diệt khẩu
- Chương 761: Hỏa công
- Chương 762: Người nhà quê
- Chương 763: Trân bảo hiếm có
- Chương 764: Đào Hoa cư
- Chương 765: Tam Túc ô
- Chương 766: Thiên Tích sơn
- Chương 767: Nhất Nhật Phương
- Chương 768: Sâm Kỳ Lân
- Chương 769: Tình nhân
- Chương 770: Đương Tự Tại
- Chương 771: Hoa Thượng Phì
- Chương 772: Trà trộn vào bang phái
- Chương 773: Nhị đương gia
- Chương 774: Thần miếu trong sa mạc
- Chương 775: Tạo hóa tại thiên
- Chương 776: Đánh cướp
- Chương 777: Người không biết không có tội
- Chương 778: Dám đoạt tiền của lão tử
- Chương 779: Sao không tự làm chủ
- Chương 780: Tất cả đều đồng ý
- Chương 781: Hạt Tử bang
- Chương 782: Chia của
- Chương 783: Đưa tới cửa
- Chương 784: Lấy máu trải đường (1)
- Chương 785: Tên gì không quan trọng (2)
- Chương 786: Sụp đổ
- Chương 787: Sao chép
- Chương 788: Thúc thúc ruột
- Chương 789: Bang chủ anh minh
- Chương 790: Thần căm quỷ ghét
- Chương 791: Sự kiện Đồng Tước võ
- Chương 792: Giống như là đầu lĩnh
- Chương 793: Muốn lúc nào có lúc đó
- Chương 794: Phú hào xa hoa
- Chương 795: Mỹ nam kế
- Chương 796: Hồng tâm cầu
- Chương 797: Tự ti mặc cảm
- Chương 798: Không đáng nhắc tới
- Chương 799: Một lời không hợp
- Chương 800: Ánh mắt âu yếm
- Chương 801: Chơi đùa với lửa
- Chương 802: Nữ nhân đó điên rồi
- Chương 853: Con tin (1)
- Chương 854: Con tin (2)
- Chương 855: Niềm vui ngoài mong đợi (1)
- Chương 856: Niềm vui ngoài mong đợi (2)
- Chương 857: Chín cửa hang động (1)
- Chương 858: Chín cửa hang động (2)
- Chương 859: Trăm sông đổ về một biển
- Chương 860: Hội tụ (1)
- Chương 861: Hội tụ (2)
- Chương 862: Không hẹn mà gặp
- Chương 863: Hít thở khó khăn (1)
- Chương 864: Hít thở khó khăn (2)
- Chương 865: Khóc thảm (1)
- Chương 866: Khóc thảm (2)
- Chương 867: Mở đường
- Chương 868: Nhanh cầm bảo châu chạy đi
- Chương 869: Bang chủ sáng suốt
- Chương 870: Đóng lại (1)
- Chương 871: Đóng lại (2)
- Chương 872: Chuyện quan trọng (1)
- Chương 873: Chuyện quan trọng (2)
- Chương 874: Theo dõi (1)
- Chương 875: Theo dõi (2)
- Chương 876: Chợt gặp (1)
- Chương 877: Chợt gặp (2)
- Chương 878: Thiên Dực lệnh (1)
- Chương 879: Thiên Dực lệnh (2)
- Chương 880: Ô tỷ tỷ (1)
- Chương 881: Ô tỷ tỷ (2)
- Chương 882: Quay trở lại (1)
- Chương 883: Quay trở lại (2)
- Chương 884: Người và chim hòa hợp (1)
- Chương 885: Người và chim hòa hợp (2)
- Chương 886: Hãy theo sát (1)
- Chương 887: Hãy theo sát (2)
- Chương 888: Ngươi không hỏi (1)
- Chương 889: Ngươi không hỏi (2)
- Chương 890: Vạch rõ giới tuyến
- Chương 891: Bảo mệnh phù (1)
- Chương 892: Bảo mệnh phù (2)
- Chương 893: Bảo châu xuất hiện (1)
- Chương 894: Bảo châu xuất hiện (2)
- Chương 895: Trốn sai nơi (1)
- Chương 896: Trốn sai nơi (2)
- Chương 897: Bộc lộ (1)
- Chương 898: Bộc lộ (2)
- Chương 899: Điểu nhân (1)
- Chương 900: Điểu nhân (2)
- Chương 901: Cùng nhau mang đi (1)
- Chương 902: Cùng nhau mang đi (2)
- Chương 953: Đắc thủ (2)
- Chương 954: Viện binh (1)
- Chương 955: Viện binh (2)
- Chương 956: Xâm nhập
- Chương 957: Không biết
- Chương 958: Nhờ ngươi ban tặng
- Chương 959: Tới đây quỳ xuống
- Chương 960: Ngươi đang sợ hãi (1)
- Chương 961: Ngươi đang sợ hãi (2)
- Chương 962: Diệu dụng
- Chương 963: Tát tai
- Chương 964: Việc này bởi vì ta mà ra (1)
- Chương 965: Việc này bởi vì ta mà ra (2)
- Chương 966: Địa Nguyên Tiên Lộ
- Chương 967: Một bước thành tiên (1)
- Chương 968: Một bước thành tiên (2)
- Chương 969: Tuyệt vọng (1)
- Chương 970: Tuyệt vọng (2)
- Chương 971: Việc nơi này đã xong (1)
- Chương 972: Việc nơi này đã xong (2)
- Chương 973: Không tìm thấy
- Chương 974: Lòng tốt của tiểu Cửu Vĩ
- Chương 975: Tặng lễ
- Chương 976: Nhân gian có ngươi
- Chương 977: Đã lâu không gặp
- Chương 978: Thật phiền (1)
- Chương 979: Thật phiền (2)
- Chương 980: Quay về bình thản
- Chương 981: Đại Hoang tự (1)
- Chương 982: Đại Hoang tự (2)
- Chương 983: Một Phách tại U Giác Phụ (1)
- Chương 984: Một Phách tại U Giác Phụ (2)
- Chương 985: Ra ngoài đi dạo (2)
- Chương 986: Ra ngoài đi dạo (2)
- Chương 987: Phượng tộc
- Chương 988: Không có lửa làm sao có khói (1)
- Chương 989: Không có lửa làm sao có khói (2)
- Chương 990: Tỷ tỷ xinh đẹp
- Chương 991: Tới sớm (1)
- Chương 992: Tới sớm (2)
- Chương 993: Mở màn ngắn gọn
- Chương 994: Bằng hữu cũ, mới
- Chương 995: Luận kiếm
- Chương 996: Mang theo đầy đủ đồ Nghề
- Chương 997: Mất tích (1)
- Chương 998: Mất tích (2)
- Chương 999: Giúp ca ca một việc (1)
- Chương 1000: Giúp ca ca một việc (2)
- Chương 1001: Đêm dài
- Chương 1002: Sự việc đã bộc lộ
- Chương 1153: Hố phân (2)
- Chương 1154: May mắn không làm nhục mệnh (1)
- Chương 1155: May mắn không làm nhục mệnh (2)
- Chương 1156: Nơm nớp lo sợ (1)
- Chương 1157: Nơm nớp lo sợ (2)
- Chương 1158: Dực a (1)
- Chương 1159: Dực a (2)
- Chương 1160: Chạy mất rồi (1)
- Chương 1161: Chạy mất rồi (2)
- Chương 1162: Vì để cứu Hướng Chân (1)
- Chương 1163: Vì để cứu Hướng Chân (2)
- Chương 1164: Mồi nhử
- Chương 1165: Sống lại (1)
- Chương 1166: Sống lại (2)
- Chương 1167: Chân thân
- Chương 1168: Cẩn thận (1)
- Chương 1169: Cẩn thận (2)
- Chương 1170: Thoát hiểm trước miệng cọp (1)
- Chương 1171: Thoát hiểm trước miệng cọp (2)
- Chương 1172: Kiếm tới (1)
- Chương 1173: Kiếm tới (2)
- Chương 1174: Ẩn nấp (1)
- Chương 1175: Ẩn nấp (2)
- Chương 1176: Cần phải chết một người (1)
- Chương 1177: Cần phải chết một người (2)
- Chương 1178: Tiên tuyền thực sự (1)
- Chương 1179: Tiên tuyền thực sự (2)
- Chương 1180: Cố nhân cảnh báo (1)
- Chương 1181: Cố nhân cảnh báo (2)
- Chương 1182: Tà thể (2)
- Chương 1183: Tà thể (2)
- Chương 1184: Tự tạo nghiệt, không thể sống (1)
- Chương 1185: Tự tạo nghiệt, không thể sống (2)
- Chương 1186: Chia của không đều (1)
- Chương 1187: Chia của không đều (2)
- Chương 1188: Sự nghi hoặc về Thiên tuyền (1)
- Chương 1189: Sự nghi hoặc về Thiên tuyền (2)
- Chương 1190: Tuổi tác không hợp (1)
- Chương 1191: Tuổi tác không hợp (2)
- Chương 1192: Giải quyết tốt hậu quả (1)
- Chương 1193: Giải quyết tốt hậu quả (2)
- Chương 1194: Không ra được (1)
- Chương 1195: Không ra được (2)
- Chương 1196: Củ cải trắng buộc chặt (1)
- Chương 1197: Củ cải trắng buộc chặt (2)
- Chương 1198: Tân sinh (1)
- Chương 1199: Tân sinh (2)
- Chương 1200: Bế quan (1)
- Chương 1201: Bế quan (2)
- Chương 1202: Thiên chi kiêu tử (1)
- Chương 1480: Ngài bế quan ngộ tiếp xem sao (2)
- Chương 1481: Tà linh phụ thể (1)
- Chương 1482: Tà linh phụ thể (2)
- Chương 1483: Khốn cảnh (1)
- Chương 1484: Khốn cảnh (2)
- Chương 1485: Tam sinh vạn vật (1)
- Chương 1486: Tam sinh vạn vật (2)
- Chương 1487: Một kiếm phong trần (1)
- Chương 1488: Một kiếm phong trần (2)
- Chương 1489: Thời cơ đã đến (1)
- Chương 1490: Thời cơ đã đến (2)
- Chương 1491: Côn rơi
- Chương 1492: Long thiếu phóng khoáng (1)
- Chương 1493: Long thiếu phóng khoáng (2)
- Chương 1494: Quần áo che đi sấu hổ
- Chương 1495: Gã không kìm được nữa
- Chương 1496: Đã xảy ra chuyện
- Chương 1497: Nhiều thịt (1)
- Chương 1498: Nhiều thịt (2)
- Chương 1499: Đ�? ?�n (1)
- Chương 1500: Đ�? ?�n (2)
- Chương 1501: Ăn rồi ư? (1)
- Chương 1502: Ăn rồi ư? (2)
- Chương 1503: Sống một mình (1)
- Chương 1504: Sống một mình (2)
- Chương 1505: Có thể ngâm lần nữa hay không
- Chương 1506: Ra phủ (1)
- Chương 1507: Ra phủ (2)
- Chương 1508: Phán quan tới (1)
- Chương 1509: Phán quan tới (2)
- Chương 1510: Quản lý hình phạt tại Nhân gian
- Chương 1511: Âm Dương tán (1)
- Chương 1512: Âm Dương tán (2)
- Chương 1513: Đại đạo triều thiên (1)
- Chương 1514: Không ép buộc
- Chương 1515: Không ép buộc
- Chương 1516: Cao thủ ẩn phía sau (1)
- Chương 1517: Ta không nên hỏi ư? (1)
- Chương 1518: Ta không nên hỏi ư? (2)
- Chương 1519: Quý nhân gửi lời mời (1)
- Chương 1520: Quý nhân gửi lời mời (2)
- Chương 1521: Dặn dò
- Chương 1522: Hoàn thành
Bạn cần đăng nhập để bình luận