Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược
Chương 26
Giang Lê Thanh nhìn chăm chú anh ta, sự soi mói trong mắt không hề che giấu, anh ta thản nhiên để cho cô nhìn chán thì thôi.
Nói thật, Giang Lê Thanh cũng không biết Giang Ngạn Thanh muốn làm gì.
Hình tượng của anh ta không giống mấy lần cô chết đi sống lại lắm, bởi vì cô không nắm được cốt truyện hoàn chỉnh nên cô cũng không biết mục đích của Giang Ngạn Thanh trong nguyên tác là gì.
Theo lý thuyết, anh ta là con trai cả nhà họ Giang, cho dù không tranh không đoạt, sớm muộn gì nhà họ Giang cũng là của anh ta.
Nhưng đúng như anh ta nói, con cái ở trong cái nhà này đều chỉ là hàng hóa, biết đâu một ngày nào đó, cha Giang sẽ từ bỏ đứa con trai này để đổi lấy danh lợi.
Huống chi… kết cục của Giang Ngạn Thanh trong nguyên tác cũng không tốt lắm.
Hai mắt Giang Lê Thanh sáng lên.
Có lẽ Giang Ngạn Thanh không phải một người anh trai tốt, nhưng chắc chắn anh ta là một đối tác đáng tin cậy.
Cô nắm tay đưa qua: “Về sau tiền tiêu vặt của anh phải chia cho tôi một nửa, cái này gọi là…”
Giang Ngạn Thanh tiếp lời: “Tiền hoa hồng.”
Hai người đập tay giao ước với nhau, sau đó thu tay lại, một người nghiêm túc giảng bài, một người chăm chú nghe giảng.
Giang Ngạn Thanh quả thực có chút đầu óc, so với học lý thuyết cũ kỹ trên sách, anh ta thích linh hoạt mở rộng hơn, thỉnh thoảng nhắc vài câu có thể khiến Giang Lê Thanh giác ngộ.
Học một mạch tới mười giờ, Giang Lê Thanh mới xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, đứng dậy rời đi.
“Giang Lê Thanh!” Trước khi đi, Giang Ngạn Thanh dựa vào cửa, khoanh tay trước ngực, đột nhiên nói một câu: “Hoắc Bạch nói trong group là muốn để cho em đẹp mặt.”
Không giống như nhắc nhở, mà giống như anh ta thuận miệng kể ra hơn.
Anh ta không nói thì Giang Lê Thanh cũng quên mất, cô cũng nên chuẩn bị cho Hoắc Bạch chút màu sắc cho anh ta mở mang tầm mắt.
“Ngoài chuyện học hành, những chuyện khác anh đừng quản tôi.” Giang Lê Thanh xua tay, ôm sách rời đi.
Đợi đến sáng mai, Hoắc Bạch sẽ biết ai mới là người đẹp mặt.
Giang Ngạn Thanh khẽ cười, đóng cửa phòng lại, mở nhóm chat 5 người ra.
Quả nhiên, nhóm chat cũng bị mấy câu này của Hoắc Bạch làm cho nổ tung.
Triệu Minh (người bị em gái đánh gãy chân): “Sao thế anh? Con điên kia cũng chọc giận anh à?”
Cố Tây (quả thực không phải thứ gì tốt đẹp): “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Vương Cường Cường (1+1 cũng không tính ra được): “Anh có việc thì cứ hô một tiếng! Có phải con bé kia lại mặt dày quấn lấy anh không?”
Sau khi mấy tin nhắn này nhảy ra, cuối cùng Hoắc Bạch cũng trả lời.
Hoắc Bạch (người bị em gái ném phân): “Ừm.”
Chỉ có một chữ, nhưng tâm trạng anh ta lại rất khó tả.
Mấy người kia cũng nhao nhao hỏi chuyện gì xảy ra, Giang Ngạn Thanh cầm di động, đi tới tủ lạnh lấy một lon Coca, khui nắp ra, uống mấy ngụm mới bắt đầu gõ chữ.
Giang Ngạn Thanh: “Em gái tôi thực sự rất đẹp.”
Vương Cường Cường (1+1 cũng không tính ra được): “Đẹp là đúng rồi! Nặc Nặc lúc nào cũng đẹp nhất!”
Giang Ngạn Thanh: “Tôi nói là Giang Lê Thanh.”
Cả nhóm chìm vào trong im lặng.
Một giây sau, màn hình hiện thông báo.
[Bạn đã bị chủ nhóm đuổi ra khỏi nhóm chat]
Thật vô nghĩa.
Giang Ngạn Thanh nhếch môi lên, tim Hoắc Bạch làm bằng thủy tinh hay gì, sao mà mong manh dễ vỡ thế nhỉ?
Hoắc Bạch tức giận gửi một voice chat vào tin nhắn riêng: “Giang Ngạn Thanh, ý anh là gì? Chúng ta làm anh em nhiều năm như vậy, anh vì một đứa em gái rẻ tiền mới nhặt ngoài đường về mà định đối đầu với tôi đúng không?”
Giang Ngạn Thanh nhíu mày: “Đừng nói linh tinh.”
Hoắc Bạch: “?”
Giang Ngạn Thanh: “Tôi với cậu không yêu đương, cậu nói như thế với tôi… ai không biết lại tưởng giữa chúng ta có gì mờ ám.”
Hoắc Bạch: “???”
Giang Ngạn Thanh: “Hơn nữa em gái tôi không hề rẻ tiền.”
Một giờ năm ngàn đó.
Đắt vô cùng.
Nói xong, Giang Ngạn Thanh cũng chuyển khoản phí dạy bổ túc cho Giang Lê Thanh.
Chờ đến lúc anh ta định đi tìm Hoắc Bạch, phát hiện ra Hoắc Bạch không những xóa kết bạn mà còn block anh ta nữa.
Giang Ngạn Thanh: “...”
Ngầu!
Quả nhiên là làm bằng thủy tinh.
Vừa giòn vừa dễ vỡ.
Danh sách chương
- Chương 1: Tao cần đàn ông để làm gì
- Chương 2
- Chương 3: So với con thì con heo ở đầu thôn càng xứng đáng làm con gái của cha hơn
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6: Đồ bỏ đi… không, đứa con có hiếu sẽ làm thế này sao?
- Chương 7
- Chương 8: Ai mà chẳng là con cháu của ông trời?
- Chương 9
- Chương 10: Cha cháu quỳ xuống van xin chú rồi này
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13: Người bạn đến từ hư vô hả?
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Có chữa khỏi cũng thành kẻ ngốc
- Chương 17
- Chương 18: Thế giới này điên rồi!
- Chương 19
- Chương 20: Sự nghiệp mắng chửi người, bắt đầu!
- Chương 21
- Chương 22: Nếu là chuyện tốt thì cho qua đi
- Chương 23
- Chương 24: Quả nhiên là làm bằng thủy tinh
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27: Tính là đầu hàng
- Chương 28
- Chương 29: Hoắc Nghiên, Hoắc tiên sinh
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32: Chị đang khen đầu óc của em quý giá như đồ cổ trong bảo tàng đó
- Chương 33
- Chương 34: Hoa quỳnh sớm nở tối tàn
- Chương 35
- Chương 36: Nhưng đánh bài chẳng có ý nghĩa gì cả, chúng ta đánh người đi
- Chương 37
- Chương 38: Giang Lê Thanh, mày đánh thật à
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43: Mấy người các cháu không phải thích nhất trò này sao
- Chương 44
- Chương 45: Cháu của chú bảo tôi gả cho chú
- Chương 46
- Chương 47: Xong đời! Cô bị phú bà bao nuôi rồi!
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52: Chuyện này phải bí mật tiến hành
- Chương 53
- Chương 54: Có anh trộm heo, đừng lo lắng
- Chương 55
- Chương 56: Nửa đêm trộm heo
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59: Cô gái này thật thú vị
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62: Cháu anh có lỗi với vợ chưa cưới, sao lần nào cũng là anh xử lý
- Chương 63
- Chương 64: Donate cho tôi 50 xu
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68: Giang Lê Thanh mới là em gái của anh
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71: Đương nhiên tôi không thể chịu thiệt
- Chương 72
- Chương 73: Dập đầu bồi tội với Giang Nặc Nặc?
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77: Giang Lê Thanh là Thanos phiên bản nữ à?
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Ý của cô là… bảo Hoắc Nghiên chăn heo?
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84: Chờ sau này cha chết đi, anh sẽ giúp em ngồi lên vị trí chủ tịch hội đồng quản trị
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87: Chú nhỏ này cũng khá là hẹp hòi
- Chương 88
- Chương 89: Quả nhiên cô vẫn nhớ mãi không quên Hoắc Bạch
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92: Cô gi/ết Hoắc Bạch rồi à?
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96: Anh ta mới đi vắng có mấy ngày… sao lại thành người chết rồi?
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100: Là quà cho heo Tiểu Giang hay là cho tôi
- Chương 101
- Chương 102: Sao không nhờ bạn trai nhỏ của cháu giúp?
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105: Mày… mày đừng nói với tao là phải hôn nhé?
- Chương 106
- Chương 107: Anh ta bị Giang Lê Thanh mắng đến phát khóc!!!
- Chương 108
- Chương 109: Hoàn thành nhiệm vụ——Quấy rối Hoắc Bạch
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112: Cô là đứa ăn, cắp, mẹ, người, khác
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115: Bây giờ... Cô muốn đi gây chuyện
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Không có được thể xác của anh ta thì phải làm tổn thương tâm hồn anh ta
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Việc nam chính rảnh rỗi ngồi tù cũng chẳng sao cả nhỉ
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Bà có muốn đi giám định ADN không thì tùy
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127: Nhà có họa chưa diệt, hậu quả khôn lường
- Chương 128
- Chương 129: Em gái còn nhỏ, chú nhỏ vẫn nên...
- Chương 130
- Chương 131: Phải bắt thì bắt, phải kiện thì kiện thôi
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136: Bác sĩ nói cha bị chấn thương não, sau khi tỉnh lại có thể bị liệt nửa người
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141: Chú mạnh mẽ
- Chương 142
- Chương 143: Dỗ cháu vui vẻ
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146: Chẳng lẽ em ở bên anh... Chỉ để anh giúp em học bổ túc
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149: Giang Lê Thanh chính là kẻ gi/ết người
- Chương 150
- Chương 151: Hoắc Nghiên, tôi không còn là con nít nữa
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157: Bây giờ cô trông giống như chú hề tự luyến vậy
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Chân tướng
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163: Đính hôn là không thể, cả đời này đều không thể đính hôn
- Chương 164
- Chương 165: Bọn trẻ bây giờ tinh ranh thật đấy
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168: Tiểu Giang, không được tùy tiện ôm để cảm ơn người khác như thế
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171: Chúc cô may mắn
- Chương 172
- Chương 173: Giang Lê Thanh, sẽ mãi mãi tự do
- Chương 174
- Chương 175: Hoàn chính văn
- Chương 176: Ngoại truyện 1: Tiểu Giang, tôi chỉ hơn cô bảy tuổi, không phải bảy mươi
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Ngoại truyện 2: Hình như cô… có chút thích anh rồi
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185: Ngoại truyện 3: Hoắc Nghiên, anh đã nghĩ đến chuyện kết hôn chưa?
- Chương 186
- Chương 187: Ngoại truyện 4: Thích chỉ là nhất thời, còn làm bạn có thể là cả đời
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190: Ngoại truyện 5: Nếu anh không ghét em, anh có thể thử thích em không
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193: Ngoại truyện 6: Ý em là, hôn nhau không
- Chương 194
- Chương 195: Ngoại truyện 7: Chỉ được ngắm chứ có được ăn đâu
- Chương 196
- Chương 197: Ngoại truyện 8: Không còn cách nào khác, bạn gái hơi dính người
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200: Ngoại truyện 9: Anh cảm thấy... Chúng ta nên chậm rãi từng bước một
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Ngoại truyện 10: Bởi vì, anh yêu cô đến nhường này mà
- Chương 204: Ngoại truyện 11: Thật ra những điều đó chỉ là cái cớ
- Chương 205: Toàn Văn Hoàn
Bạn cần đăng nhập để bình luận