Cố Chấp Đại Lão Vừa Sủng Vừa Liêu
Chương 261: Huy hiệu tái xuất
Thậm chí, Jill tiên sinh còn rất có tâm, để cô ta mang trả lại đồ mà Quyền tiên sinh bỏ quên, nhằm thúc đẩy mối quan hệ giữa họ.
Giả Tĩnh Vũ đưa một chiếc huy hiệu qua.
Trên huy hiệu, một con đại bàng ngậm một cây quyền trượng.
Bạch Vũ nhìn thấy huy hiệu thì sắc mặt khẽ biến đổi, anh ta quay đầu nhìn Quyền Tự:
“Thiếu gia.”
Quyền Tự hờ hững nâng mí mắt, liếc qua huy hiệu, khóe môi hơi nhếch lên, lẩm bẩm:
“Ồ, đúng là đồ của tôi.”
Vài giây sau.
Đột nhiên, bốn đặc vụ mặc đồng phục lao ra từ bên cạnh, trong chớp mắt đã khống chế Giả Tĩnh Vũ.
Giả Tĩnh Vũ hoảng sợ đến mức ngây người.
Cô ta hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Quyền Tự nắm lấy huy hiệu, chầm chậm vuốt v3 từng chút một.
Nam Tinh nghe thấy động tĩnh, lập tức bỏ lại Phương Thần Dật và quay người đi về phía Quyền Tự.
Khi cô tới gần, phát hiện Quyền Tự đã được bảo vệ bởi đám vệ sĩ mặc đồ đen, đứng phía sau xe.
Hai đặc vụ nhanh chóng áp giải Giả Tĩnh Vũ về phía một chiếc xe khác.
Vừa đi, họ vừa cúi đầu liên lạc qua bộ đàm:
“Lão đại, bắt được một người phụ nữ liên quan đến tổ chức Ám Gen rồi.”
Giả Tĩnh Vũ tái mặt, hoảng loạn:
“Các người, các người đang làm gì vậy?”
“Ý các người là gì? Tôi chỉ tới để trả lại đồ mà Quyền tiên sinh đánh rơi thôi!”
“Các người! Các người bắt người lung tung là phạm pháp!”
Một trong số các đặc vụ lạnh lùng lên tiếng:
“Đồ của Quyền tiên sinh gì chứ, đó là huy hiệu của tổ chức kh ủng bố.”
Hơn nữa, món đồ đó...
Hai đặc vụ phụ trách nhiệm vụ này nhìn nhau, ánh mắt đầy nghiêm trọng.
Giả Tĩnh Vũ càng nghe càng hoảng, muốn giải thích:
“Không, không phải, tôi không...”
Cạch! Cô ta bị còng tay và bị tống vào xe.
Nam Tinh bước tới, nhìn món đồ trong tay Quyền Tự:
“Đây là gì vậy?”
Thấy Nam Tinh tới gần, Quyền Tự tiến lại, ôm cô vào lòng:
“Nói chuyện xong với thanh mai trúc mã của em rồi à?”
Nam Tinh phớt lờ giọng điệu kỳ quặc của anh, đưa tay lấy huy hiệu trong tay anh và lướt tay qua nó.
Cô lập tức nhận ra:
“Tổ chức Ám Gen?”
Bạch Vũ nhẹ gật đầu:
“Thượng tá Cảnh Hiên đã đợi ở nhà rồi.”
Nam Tinh không nói gì thêm, cô quay sang gọi tài xế và dặn chú Trương đưa Ninh Đào rời đi trước.
Đám vệ sĩ phát hiện không còn nguy hiểm nên nhanh chóng tản ra.
Phương Thần Dật bước tới, nhìn Quyền Tự với ánh mắt phức tạp.
Quyền Tự liếc anh ta một cái.
Phương Thần Dật lên tiếng:
“Hy vọng anh có thể đối xử tốt với cô ấy. Nam Tinh là người lương thiện, dễ mềm lòng, đừng dùng những tâm tư đáng sợ của anh lên cô ấy. Cô ấy không chịu được đâu.”
Quyền Tự nghịch nghịch huy hiệu, hỏi ngược lại:
“Anh lấy tư cách gì để nói điều đó với tôi?”
Sau đó, anh nói tiếp:
“Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư?”
Anh ngừng lại, ánh mắt quét về phía Nam Tinh đang đứng không xa, yết hầu hơi chuyển động, giọng trầm thấp:
“E là trúc mã như anh, không hiểu rõ tiểu thanh mai ấy lắm.”
Lương thiện, mềm lòng, không chịu nổi? Bông hoa nhỏ của anh rõ ràng là rất mạnh mẽ, tâm trí cũng cứng cỏi vô cùng.
Phương Thần Dật cau mày:
“Ý anh là gì?”
“Ngay cả ý tôi là gì cũng không hiểu, còn muốn dạy đời tôi?”
Quyền Tự cười mà như không, khiến Phương Thần Dật lập tức đỏ bừng mặt vì tức.
Bên cạnh, Bạch Vũ lặng lẽ quay đi.
Thiếu gia mỗi lần gặp chuyện liên quan đến Nam Tinh tiểu thư đều trở nên có phần trẻ con.
Những chuyện châm chọc đối phương trực tiếp thế này, cũng chỉ xuất hiện khi nói tới Nam Tinh tiểu thư.
Ngày thường, dù trời sập trước mặt thiếu gia, anh vẫn bình thản không đổi sắc, làm gì có chuyện chế nhạo người khác thế này.
Bên kia, Nam Tinh gọi điện xong quay lại.
Vừa quay lại, cô đã thấy Phương Thần Dật tức giận nhìn Quyền Tự.
Cô bước tới, nắm lấy tay Quyền Tự, rồi nói với Phương Thần Dật:
“Nếu không còn chuyện gì, chúng tôi đi trước.”
Phương Thần Dật nhìn thấy Nam Tinh, cơn giận dần tiêu tan, sắc mặt phức tạp.
Anh ta muốn nói lại thôi:
“Nam Tinh...”
Vừa mở miệng, bên cạnh đã vang lên giọng của Quyền Tự:
“Tiểu Hoa, tay đau.”
Nam Tinh nắm lấy cánh tay bị thương của anh, lập tức bị thu hút sự chú ý:
“Biết là anh đau rồi, không cần nói nữa.”
Nói xong, cô nhìn Phương Thần Dật và lên tiếng:
“Tôi đi trước đây.”
Nói rồi, cô kéo Quyền Tự đi về phía xe.
Vừa đi vừa nói:
“Không thích tới đây thì sao còn tới?”
Quyền Tự đáp:
“Ừm.”
Dứt lời, hai người đã ngồi vào xe.
Phương Thần Dật nhìn bóng lưng Nam Tinh rời đi dứt khoát, lòng bỗng thấy trống rỗng.
Trước đây, anh ta luôn cảm thấy tính cách Nam Tinh quá mềm yếu, cũng quá phụ thuộc vào anh ta.
Bất cứ lúc nào quay đầu lại, anh ta cũng có thể nhìn thấy nụ cười ngọt ngào và bóng dáng cô.
Kết quả bây giờ, cô đi mà không quay đầu lại, gọn gàng, dứt khoát.
Anh ta ngược lại lại cảm thấy không quen.
Cửa xe bảo mẫu mở ra, vừa hay thấy Ninh Đào đang ngồi co lại trên ghế, gọi điện thoại.
“Ba, nhà mình cũng mở quán nướng đi. Con không thích làm nông, quê mùa lắm, mở quán nướng sướng hơn.”
Tài xế nghe thấy Ninh Đào chê bai ba mình, có chút không hài lòng.
Dù con gái đã thành minh tinh lớn, nhưng cũng là ba mẹ nuôi lớn từng chút một, sao lại có thể chê họ là người quê được?
Không biết đầu dây bên kia nói gì, Ninh Đào bỗng nổi cáu:
“Ba vì không muốn con ăn đồ nướng mà lừa con nói nó dở, không bổ dưỡng, ăn rồi chết. Có ông ba nào như ba không?”
Nói xong, Ninh Đào lăn một vòng trên ghế sofa, bực bội nói:
“Ba cũng đừng bán gà vịt nữa, con không thích. Không muốn sống cùng chúng nó đâu! Nướng lên ăn chẳng phải tốt hơn sao?”
Ninh Đào một lòng chỉ muốn ba mình bán đồ nướng.
Tài xế chú Trương nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa:
“Tiểu Đào à...”
Ninh Đào ngẩng đầu:
“Chú Trương? Có chuyện gì ạ?”
Chú Trương nghiêm khắc nói:
“Bất kể ba mẹ cháu làm gì, cháu cũng không nên chê họ. Dù sao họ cũng đã nuôi cháu lớn.”
Ninh Đào ngập ngừng:
“Nhưng cháu không muốn sống trong trại nuôi gà, cũng không muốn ở vườn rau.”
Chú Trương nghe xong, thở dài.
Cô bé này đúng là không dễ dàng gì.
Bảo sao khác với các nữ minh tinh khác, không hề đỏng đảnh. Hóa ra là do tuổi thơ khổ sở quá.
Nhưng, đây cũng không phải lý do để chê ba mẹ.
“Ba mẹ cháu đã cố hết sức để cho cháu cuộc sống tốt nhất. Họ cũng không dễ dàng gì.”
Ninh Đào biểu cảm khó hiểu, bán tín bán nghi:
“Họ không dễ dàng gì?”
Đánh bài, chơi mạt chược, mua túi xách, cái gì mà không dễ dàng chứ?
Đúng lúc này, chú Trương nhận được cuộc gọi từ Nam Tinh:
“Alo? Nam Tinh à?”
“Đưa Ninh Đào về à? Được rồi được rồi. Còn cô thì sao?”
Không biết Nam Tinh nói gì bên kia, chú Trương nhanh chóng đồng ý:
“À, được được.”
Cúp máy, chú Trương – người đàn ông ngoài 40 – thấy Ninh Đào cúi đầu nghịch tay, cảm thấy cô có lẽ đã suy nghĩ thấu đáo.
Ông nói:
“Nam Tinh đi rồi, chú đưa cháu về.”
Ninh Đào gật đầu:
“Vâng.”
“Lâu rồi không gặp ba mẹ cháu phải không?”
“Ừm, cũng được một thời gian rồi.”
“Nhà cháu ở thủ đô?”
“Đúng vậy.”
“Về nhà thăm không?”
“Vâng.”
Thế là chú Trương lái xe rời khỏi chợ đêm, đưa Ninh Đào về nhà.
Chú Trương mỉm cười:
“Nhà cháu ở nơi xa thế này sao?”
Danh sách chương
- Chương 1: Đây là đâu?
- Chương 2: Người đàn ông ốm yếu
- Chương 3: Cô sẽ đến chứ?
- Chương 4: Bị đánh?
- Chương 5: Nhà chúng ta có rất nhiều tiền, chị biết không?
- Chương 6: Xin lỗi
- Chương 7: Có dao không?
- Chương 8: Đóa hoa này trông rất giống cô
- Chương 9: Chị gái tôi hơi ngốc
- Chương 10: Sắp có kết quả trận đấu chưa?
- Chương 11: Ký tên đi
- Chương 12: Cô không ra được
- Chương 13: Có nhớ tôi không?
- Chương 14: Chẳng lẽ hồi còn nhỏ cháu cũng bị bắt đi làm thực nghiệm?
- Chương 15: Muốn sờ?
- Chương 16: Hắn gặp nguy hiểm
- Chương 17: Tại sao lại cứu tôi?
- Chương 18
- Chương 19: A a a a a a !!!!
- Chương 20: Một nữ nhân ham hư vinh mà thôi
- Chương 21: Về sau nếu không có việc thì đừng tới tìm tôi
- Chương 22: Đến tìm tôi?
- Chương 23: Chuyện này cần gì thiên phú?
- Chương 24: Đầu gỗ
- Chương 25: Hai ngày trước tại sao không tới?
- Chương 26: Tôi đây không ở Nam gia
- Chương 27: Không chỗ ở?
- Chương 28: Sao lại về rồi?
- Chương 29: Tôi tính cường mua cường bán.
- Chương 30: Mấy người đã được huấn luyện qua
- Chương 31: Tôi đã báo nguy
- Chương 32: Tôi không muốn dùng tay trái, vì sợ lỡ đánh chết anh
- Chương 33: Sợ như vậy?
- Chương 34: Em phải phụ trách với tôi
- Chương 35: Tôi sẽ khiến anh phải trả giá đắt
- Chương 36: Tôi không giống ba tôi
- Chương 37: Thật muốn xé rách mặt?
- Chương 38: Chắc không phải là người một nhà?
- Chương 39: Em tính phụ trách với tôi như vậy?
- Chương 40: Em không biết hỏi?
- Chương 41: Thật có chút tài năng
- Chương 42: Không nhìn ra, em còn có năng lực này
- Chương 43: Nề hà, thiếu tiền
- Chương 44: Không biết ai đã chọc phải thùng thuốc nổ này
- Chương 45: Bao giờ thì hoa chị tặng em sẽ đến?
- Chương 46: Người nọ là ai a? Phô trương lớn như vậy
- Chương 47: Quyền Tự??
- Chương 48: Hoa này, thật xấu
- Chương 49: Tên bệnh 'già' chết tiệt!
- Chương 50: A a a a!! Quá soái!!!
- Chương 51: Vậy mà là cô ta?
- Chương 52: Ngực đau
- Chương 53: Ghế lái phụ, của anh
- Chương 54: Có hôn ước
- Chương 55: Cho thêm thời gian suy xét
- Chương 56: Lại mang thêm một phần
- Chương 57: Nam nhân kiểu gì thì kêu là dã nam nhân?
- Chương 58: Thích dã nam nhân?
- Chương 59: Ghi âm
- Chương 60: Cô đang làm gì?
- Chương 61: Cá dù chết, lướt cũng không rách
- Chương 62: Nói về chuyện vị hôn phu
- Chương 63: Không phải em đang theo đuổi anh sao?
- Chương 64: Cần phải đào được King
- Chương 65: Lời này, chú tin?
- Chương 66: Đột nhiên đến thăm, làm phiền
- Chương 67: Tiền có thể kiếm lại, nhưng người yêu thì chỉ có một.
- Chương 68: Chỉ hôn một cái?
- Chương 69: Chỉ khi được đứng dưới ánh sáng, mới có cơ hội sống sót
- Chương 70: Đến đế đô học
- Chương 71: Cô ấy có từng liên hệ qua?
- Chương 72: Gặp mặt
- Chương 73: Thế nào? Không thể uống cùng tôi?
- Chương 74
- Chương 75: Không cần lại cắn
- Chương 76: Ô ô ô ~
- Chương 77: Nam Tinh 666
- Chương 78: Nếu anh và em trai em cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu ai?
- Chương 79: Chúc mừng Tiểu Hoa, em đã có được anh
- Chương 80: Tên King này lợi hại như vậy?
- Chương 81: Kêu bọn họ thêm tiền
- Chương 82: Chân mềm
- Chương 83
- Chương 84: Có phải Tiểu Hoa đã quên cái gì hay không?
- Chương 85: Hình như, có hiểu lầm
- Chương 86: Hẳn là nên bảo hộ vị thành niên
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89: Phải đối xử với hắn tốt hơn
- Chương 90: A, quá soái
- Chương 91: Chơi thực vui vẻ a
- Chương 92: Em sẽ đối xử thật tốt với anh
- Chương 93: Ăn xong liền không nhận?
- Chương 94: Nghĩ rằng sẽ có một ngày anh làm chết em?
- Chương 95: Đừng sợ, tôi không có ác ý
- Chương 96: Hy vọng anh có thể nhớ rõ em
- Chương 97: Em coi như anh đã chết phải không?
- Chương 98: Uống cái này mới có thể nhanh tốt lên
- Chương 99: Món này khó uống
- Chương 100: Tên này tới làm gì?
- Chương 101: Solo một phen?
- Chương 102: King?
- Chương 103: Muốn đóng phim không?
- Chương 104: Tiểu Hoa có thể lấy kim cương đập chết hắn
- Chương 105: Cô ta là cái thá gì?
- Chương 106: Anh có thể làm được gì?
- Chương 107: Ma quỷ này và King ở bên nhau?
- Chương 108: Quấy rầy, quấy rầy
- Chương 109: Nên đọc "Chicken Soup for the Soul"(*) nhiều hơn
- Chương 110: "Em"
- Chương 111: Cô bạn nhỏ quả thực có dũng có mưu a
- Chương 112: Canh gà ngon không?
- Chương 113: Không uống? Không thích?
- Chương 114: Tức giận?
- Chương 115: Em làm gì còn tiền bao dưỡng nam nhân khác
- Chương 116: Anh không cần em nuôi a
- Chương 117: Em chỉ có từng đó tiền
- Chương 118: Vậy mà còn có cao thủ
- Chương 119: BOSS?
- Chương 120: Chơi quá trớn
- Chương 121: Nhẫn dây đằng
- Chương 122: Thích không?
- Chương 123: Không vội
- Chương 124
- Chương 125: Cậu nhóc Tống An An
- Chương 126
- Chương 127: Tiểu Hoa trốn cái gì
- Chương 128: Về sau, xin nhờ cả vào cháu
- Chương 129: Sao Tiểu Hoa đã về rồi?
- Chương 130
- Chương 131: Kẻ tám lạng, người nửa cân
- Chương 132: Cô bạn nhỏ, trùng hợp vậy a
- Chương 133
- Chương 134: Nói đến giả trang thuần lương, ai so được với anh?
- Chương 135: Lúc trước, vì sao em lại gả cho anh?
- Chương 136: Cậu cũng từng bị mắng?
- Chương 137: Thật giống
- Chương 138: Bị bắt cóc?
- Chương 139: Không sợ
- Chương 140: Cuối cùng thì Tiểu Hoa cũng nhớ tới anh?
- Chương 141: Dựa vào đâu hắn muốn ăn là được ăn
- Chương 142: Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư?
- Chương 143: Ký với tôi đi
- Chương 144: Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư? (L)
- Chương 145: Tiểu Hoa thích hôn anh như vậy?
- Chương 146: Rất giống a
- Chương 147
- Chương 148: Dạo gần đây, chú nói rất nhiều
- Chương 149: Nam Tinh, cô đừng có khinh người quá đáng
- Chương 150: Viên
- Chương 151: Tiểu Hoa, tay đau.
- Chương 152: Cách thức đúng đắn để khai thác Trịnh Vinh
- Chương 153: Đóng phim?
- Chương 154: Trên tay là thứ gì?
- Chương 155: Muốn ở cùng Tinh Tinh
- Chương 156: Cô nhất định phải nhằm vào tôi như vậy?
- Chương 157: Trời ạ, có drama a.
- Chương 158: Lên men
- Chương 159: Biết nhà tôi có bao nhiêu tiền không?
- Chương 160: Tôi thực xin lỗi
- Chương 161: Bênh vực kẻ yếu?
- Chương 162: Đúng là cô đã thay đổi không ít
- Chương 163: Tiểu Hoa muốn anh làm gì?
- Chương 164: Khám bệnh
- Chương 165
- Chương 166: Nhất định phải là King?
- Chương 167: A ô ~
- Chương 168: Sao thứ gì cũng cắn?
- Chương 169: Đánh cược không?
- Chương 170: Oa! Nam Tinh
- Chương 171: 171: Thắng!
- Chương 172: 172: Vì Sao Thiếu Gia Lại Thích Cô Ấy
- Chương 173: 173: Thêm Tiền
- Chương 174: 174: Sao Tên Vương Bát Đản Này Không Đi Cướp Đi
- Chương 175: 175: Rời Khỏi Phòng Thí Nghiệm
- Chương 176: 176: Ai Nha Rất Xứng Đôi Với Cháu
- Chương 177: 177: A Tự Coi Trọng Người Ta
- Chương 178: 178: Nhận Lầm
- Chương 179: 179: Nhận Lầm Người
- Chương 180: 180: Các Cô Quả Thực Rất Nhàn A
- Chương 181: 181: Thiếu Gia Thích Thì Tốt Rồi
- Chương 182: 182: Hết Giận
- Chương 183: 183: Ăn Hoa
- Chương 184: 184: Quân Tử Phong Độ Nhưng Xuống Tay Lại Cực Kỳ Tàn Nhẫn
- Chương 185: Chương 185
- Chương 186: 186: Có Thể Tự Bôi Thuốc Được Không
- Chương 187: Trước kia anh ấy không bị dị ứng cồn
- Chương 188: Loại con gái vừa hám giàu vừa hám quyền như cô
- Chương 189: Anh ta sẽ không bỏ qua cho cô đâu
- Chương 190: Không có năng lực, trách ai được?
- Chương 191: Chương 191
- Chương 192: Chúng ta có thể làm bạn không?
- Chương 193: Gia Tộc Hỗn Loạn Này
- Chương 194: Nhờ ơn cô cả
- Chương 195: Cô lừa tôi?
- Chương 196: Trong lãnh thổ, chỉ làm ăn hợp pháp
- Chương 197: Ồ, tôi cũng có chút hứng thú với anh
- Chương 198: Chỉ là một người phụ nữ mà thôi
- Chương 199: Viên ngọc của Nữ hoàng
- Chương 200: Hắc Diệu Thạch?
- Chương 201: Hắc Diệu Thạch trên quyền trượng của Nữ Hoàng?
- Chương 202: Cô hình như có cách kiếm tiền rồi
- Chương 203: Là cô ấy
- Chương 204: Ai?
- Chương 205: Em xứng đáng
- Chương 206: Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 209: Đánh anh, chính là đặt cược của tôi
- Chương 210: Aaaaaa, người đàn ông này là ai?
- Chương 211: Tiểu Hoa muốn anh làm nghệ sĩ sao?
- Chương 212: Tôi có thể dẫn các người vào trong
- Chương 213: Người đến rồi?
- Chương 214: Đứa trẻ ngốc nghếch, sao con lại nghĩ như vậy?
- Chương 215: Ồ, thật trùng hợp
- Chương 216: Tiểu Hoa định gọi anh là Quyền tiên sinh sao?
- Chương 217: Chương 217 Đính hôn rồi?
- Chương 218: Tự nhiên, trân trọng hết mực
- Chương 219: Điên rồi sao?
- Chương 220: Tiểu công chúa, em quên giày rồi
- Chương 221: Tôi Có Thể Cứu Anh Ta
- Chương 222: Từ khi tôi ra đời
- Chương 223: Vừa sinh ra đã thế này?
- Chương 224: Còn thương hại người khác? Chính cô mới đáng thương hại!
- Chương 225: Chết tiệt!
- Chương 226: Đồ không biết nhìn sắc mặt!
- Chương 227: Tôi không mắng cô ấy
- Chương 228: Chị tôi biết anh rể muốn bắt tôi không?
- Chương 229: Chết tiệt! Bị lừa rồi
- Chương 230: Đối đầu song phương
- Chương 231: Trở về Tế Thành
- Chương 232: Đã Muộn
- Chương 233: Chờ đó cho tôi!
- Chương 234: Tôi đến đưa cơm
- Chương 235: Kết hôn?
- Chương 236: Chiếc nhẫn?
- Chương 237: Anh xấu như vậy, tôi ra tay không tiếc
- Chương 238: Trong mắt cô, Tự ca là người như thế nào?
- Chương 239: Ngay cả làm bạn cũng không được?
- Chương 240: À, hóa ra cô bạn nhỏ đang ở đây
- Chương 241: Anh thích Nam Tinh?
- Chương 242: Bỉ, cậu không chỉ vũ phu
- Chương 243: Nam Tinh biến mất
- Chương 244: Đại hội cổ đông
- Chương 245: Cuộc bầu cử bắt đầu
- Chương 246: Cậu bảo cậu ta gọi tớ là chị đi mà
- Chương 247: Tố cáo?
- Chương 248: Tham dự đám cưới?
- Chương 249: Náo loạn đám cưới
- Chương 250: Thủ đoạn nhân tạo kém cỏi
- Chương 251: Tác hại của rượu cồn đối với Quyền Tự
- Chương 252: Tôi không phải công chúa trong truyện cổ tích
- Chương 253: Say rồi?
- Chương 254: Đau? Ừ.
- Chương 255: Bồi thường!
- Chương 256: Làm diễn viên, cô không phù hợp lắm
- Chương 257: Dễ kiếm tiền vậy sao cô không làm?
- Chương 258: Tôi đối xử với cô không tốt sao?
- Chương 259: Không ngờ bạn trai cô lại đẹp trai đến vậy
- Chương 260: Tôi biết anh ta là người thế nào
- Chương 261: Huy hiệu tái xuất
- Chương 262: Nhà tôi bán rau
- Chương 263: Bệnh của Quyền Tự có cách chữa
- Chương 264: Tin đồn
- Chương 265: Trái tim cô thật nhẫn tâm
- Chương 266: Tổ chức Ám Gen, Thánh Phụ
- Chương 267: Tinh Tinh!
- Chương 268: Anh không đau lòng sao?
- Chương 269: Chương 269
- Chương 270: Chương 270
- Chương 271: Tiểu Hoa tối nay không bình thường?
- Chương 272: Khỏe lại rồi?
- Chương 273: Anh thấy không có vấn đề?
- Chương 274: Ngon không?
- Chương 275: Em mãi mãi sẽ không chê anh
- Chương 276: Chữa bệnh
- Chương 277: Tôi đã trở về
- Chương 278: Người đàn ông nhỏ nhen
- Chương 279: Lâu rồi không gặp
- Chương 280: Thất bại trong việc tặng kẹo
- Chương 281: Chị dâu nhỏ?
- Chương 282: Mệt
- Chương 283: Chậc, thật phiền
- Chương 284: Tiểu Hoa?
- Chương 285: Cơ thể không thoải mái?
- Chương 286: Thiếu gia muốn ngài về nhà ở
- Chương 287: Anh tha thứ cho em, được không?
- Chương 288: Chương 288
- Chương 289: Anh Không Giận
- Chương 290: Anh ấy thật kỳ lạ
- Chương 291: Cái gì?
- Chương 292: Cô cố ý phải không?
- Chương 293: Muốn em biết đau lòng là cảm giác gì
- Chương 294: Hình như cô ấy tức giận rồi
- Chương 295: Cô để ý đến Thiếu gia?
- Chương 296: Cô nguyện ý bảo vệ Thiếu gia chứ?
- Chương 297: Lựa chọn của cô
- Chương 298: Ông cụ Quyền cũng sợ Tự ca
- Chương 299: Tiểu Hoa, có người muốn hại anh
- Chương 300: Tiểu Hoa, Khó chịu
- Chương 301: Anh ta không xứng
- Chương 302: Chơi trò chơi
- Chương 303: Tất cả là tặng tôi sao?
- Chương 304: Ông nội nên tìm một bạn đời
- Chương 305: Khôi phục danh dự?
- Chương 306: Mang thai?
- Chương 307: Hình như em có chút vấn đề
- Chương 308: Bị hôn
- Chương 309: Cha cậu cũng không thích cậu?
- Chương 310: Bị Bắt Cóc
- Chương 311: Cứu
- Chương 312: Thiên tài
- Chương 313: Kết thúc